Chương 84: (Vô Đề)

Thịnh Chi nghĩ rằng đêm nay khả năng cao Kỷ Thanh Phạm sẽ không ngoan ngoãn như những gì đã hứa. Nàng thừa hiểu cô chỉ ngoài miệng đồng ý vậy thôi, chứ trong lòng chắc chắn đang ấp ủ ý định khác, thế nên nàng vẫn chưa thực sự đi ngủ.

Kiên trì ôm cây đợi thỏ suốt nửa đêm, chẳng ngờ nàng lại thật sự tóm được "cái tai thỏ" này.

Tuy rằng đã có chút chuẩn bị tâm lý, nhưng dù thế nào nàng cũng không ngờ được cô lại làm đến mức đó...

Hơn nữa, trông chị ấy chẳng giống như mới làm chuyện này lần đầu.

Gần như ngay lập tức, nàng đoán được trước kia chắc chắn cũng từng xảy ra những tình cảnh tương tự, chỉ là bản thân nàng không hề hay biết mà thôi.

Nghĩ tới đây, Thịnh Chi lặp lại câu hỏi vừa rồi một lần nữa, âm thanh càng thêm mềm mỏng, hơi thở như lan: "Sao không trả lời? Đây là lần thứ mấy chị lén lút làm chuyện này sau lưng em rồi?"

Kỷ Thanh Phạm dường như chưa kịp phản ứng trước việc nàng "đột nhiên tỉnh giấc", cả người cô căng cứng. Sau khi định thần lại, cô lập tức cúi thấp đầu sát gần nàng, vừa tỏ ra vô cùng đáng thương vừa lí nhí nhận sai: "Cũng không có bao nhiêu lần đâu mà... Chỉ là chị thật sự rất muốn, rất muốn vợ mà thôi."

Thịnh Chi không khước từ sự gần gũi của cô. Suy cho cùng, theo một nghĩa nào đó, hai người họ giờ đây đã thân mật đến mức không còn khoảng cách, việc từ chối sự thân mật này cũng chẳng còn ý nghĩa gì. Huống hồ, nàng vốn dĩ cũng không muốn thật sự đối xử lạnh nhạt với cô.

Nhịp thở của hai người gần như hòa quyện, nàng nghe thấy cô nói, cũng bắt được cụm từ "không có bao nhiêu lần" trong lời cô vừa thốt ra.

"Không có bao nhiêu lần" —— nói cách khác, chính là không chỉ một lần.

"Sớm nhất là từ khi nào?" Nàng tiếp tục hỏi cô, giọng điệu thản nhiên như một cuộc trò chuyện bình thường.

Trái ngược với giọng điệu bình thản của nàng, Kỷ Thanh Phạm cảm nhận được động tác lại chẳng hề như vậy. Cô hơi nheo mắt, đôi môi khẽ mở, nhất thời không nói nên lời, cảm giác như đang chơi vơi giữa hư không, chẳng tìm được điểm tựa.

"Trả lời đi."

Hai chữ ngắn gọn vừa dứt, cô cũng nhanh chóng đổ gục xuống người nàng.

"Ừm..." Miễn cưỡng sắp xếp lại câu chữ, cô không chắc mình trả lời như vậy có ổn không, nhưng lại chẳng muốn nói dối, cuối cùng đành đứt quãng đáp: "Từ hồi... cấp ba..."

Nhận được câu trả lời, Thịnh Chi lần này thực sự kinh ngạc vô cùng: "Từ lúc cấp ba chị đã như vậy rồi sao?"

Vậy thì chị ấy quả thực còn... hơn cả những gì nàng tưởng tượng.

"Cũng không hẳn là thế này." Kỷ Thanh Phạm nói xong, có chút không chống đỡ nổi mà hoàn toàn ngã vào lòng nàng, giọng nói kéo dài, ẩn chứa sự kìm nén.

Giống như ánh trăng vắt ngang tim, nhưng lại ấm áp hơn cả trăng sáng.

Tựa như một vầng mây rạng rỡ.

"Không phải thế này thì là thế nào?"

Thịnh Chi ôm lấy cô, không hẳn là hoàn toàn cố ý muốn làm khó cô.

Tuy không thể phủ nhận nàng cũng có chút tâm tư muốn khiến chị ấy bối rối để trừng phạt thêm một chút, nhưng lúc này, nàng cũng thực sự tò mò.

Nàng tò mò muốn biết hồi cấp ba Kỷ Thanh Phạm đã làm những gì.

Bởi vì nàng lục lại ký ức, chẳng hề nhận thấy bất kỳ cảm giác hay ý đồ nào, cũng hoàn toàn không hay biết gì cả.

Những rung động nhịp nhàng cùng hương thơm quấn quýt không rời trên cơ thể hai người càng lúc càng trở nên rõ nét.

"Thì là, ừm..." Kỷ Thanh Phạm càng thêm bối rối, mỗi từ nói ra đều phải ngắt quãng, cô vừa phải ép bản thân không được quá đắm chìm, vừa phải phân tâm để trả lời câu hỏi, tâm trí hỗn loạn không sao bình ổn lại được. "... Lén hôn em thôi, không dám làm quá lộ liễu, cũng chẳng dám để lại dấu vết gì."

Thịnh Chi vẫn không buông tha, nàng vừa nắn vừa xoa, chỉ cảm thấy câu trả lời của cô thật mập mờ: "Hôn ở đâu? Hôn thế nào? Chị nói chung chung thế này em chẳng hình dung ra được."

"Ở phòng y tế của trường. Lần đó vợ bị sốt, chị đã lẻn vào..."

Nghe đến đây, Thịnh Chi men theo lời kể mà nhớ lại, cuối cùng nàng cũng lờ mờ nhớ ra mình từng có một lần bị sốt ở trường. Tuy nhiên, việc Kỷ Thanh Phạm có hôn nàng hay không thì nàng hoàn toàn không có ấn tượng. Khoan hãy nói đến chuyện thời gian đã trôi qua quá lâu, chỉ riêng việc cơn sốt cao lúc ấy đã khiến đầu óc nàng mơ màng rồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!