Chương 83: (Vô Đề)

Đêm về, nhiệt độ hạ xuống thấp.

Bên ngoài cửa sổ, màn sương nhạt nhòa, mờ ảo lặng lẽ buông xuống.

Cô chậm rãi th* d*c, đúng như những gì nàng đã nói, chỉ là hô hấp mà thôi.

Ánh mắt cô từ đầu đến cuối đều dán chặt vào nàng, khiến nàng nảy sinh ảo giác rằng chính mình mới là dưỡng khí, bị sự yếu đuối của người kia hút vào rồi lại thở ra.

Thịnh Chi thấy trạng thái của Kỷ Thanh Phạm đã ổn định lại liền thu tay. Thế nhưng, khi nàng vừa định rời khỏi mặt bàn, liền nghe thấy Kỷ Thanh Phạm tiếp lời: "Vợ ơi... em có thể xoa chị thêm chút nữa được không?"

—— Cô đang nhắc tới hành động trấn an lúc nãy, khi Thịnh Chi v**t v* giúp cô điều chỉnh lại hơi thở.

Giọng nói cô mang theo chút khàn đặc, cô vẫn nhìn nàng cầu khẩn, âm thanh nhỏ dần, có chút giống dáng vẻ của Tiểu Nguyệt khi nhào vào lòng nàng làm nũng.

"Chị có thể xin em xoa thêm một cái nữa được không?"

Cô nói muốn được xoa một cái, nhưng những suy nghĩ kìm nén trong mắt cô lại chẳng hề ít như vậy.

Cảm giác này thực ra có chút mâu thuẫn.

Nhưng gạt đi sự mâu thuẫn ấy, điều lan tỏa mạnh mẽ hơn lại là một sự mê hoặc đầy quen thuộc.

Im lặng vài giây, Thịnh Chi không từ chối, nàng chống cằm mỉm cười lười biếng: "Tất nhiên là được rồi, sao lại không thể chứ?"

Nàng vừa nói, vừa đưa tay xoa đầu cô, đầy hứng thú quan sát phản ứng tiếp theo của cô.

Một cái chạm nhẹ đến mức không thể nhẹ hơn.

Kỷ Thanh Phạm cọ nhẹ vào lòng bàn tay nàng, ngoài ra không có thêm bất kỳ hành động thừa thãi nào. Hoàn toàn không nhìn ra vẻ cuồng nhiệt lúc mới gặp, khi cô hôn đến mức cắn rách cả môi nàng.

Kỷ Thanh Phạm dùng ánh mắt lưu luyến nhìn nàng thu tay: "Vợ à, em có nghe thấy lúc nãy chị nói Tiểu Nguyệt cũng rất nhớ em không?"

Ánh mắt giao nhau, cô tiếp tục dịu dàng nói nhỏ: "Ý chị là, chị cũng rất nhớ em."

Dường như phát hiện ra nàng đặc biệt mềm lòng trước dáng vẻ này, tư thái của cô lại càng trở nên dính người và nũng nịu hơn.

Cô không hề che giấu điều đó.

Mỗi nhịp chớp mắt của cô đều như đang âm thầm bày tỏ khát vọng ——

Hãy yêu chị đi, yêu chị đi, hãy để chị được ở lại bên cạnh em.

Giống như lời cô nói, cô đang chờ đợi được chăm sóc.

Hàng mi run rẩy tựa như cánh chim, chưa kể đến dáng vẻ gầy gò yếu ớt của cô sau khi cởi bỏ áo khoác ngoài.

Dẫu cô có làm ra chuyện gì lệch lạc đi chăng nữa, thì với dáng vẻ này, chẳng ai có thể liên tưởng cô với hai chữ "b**n th**" được.

Cô hiển nhiên hiểu rõ điểm này, và càng không tiếc công sức mà tận dụng nó.

Đặc biệt ngoan ngoãn, và cũng khiến người ta phải xót xa.

Đầu ngón tay Thịnh Chi khẽ chạm vào vết thương trên môi dưới bị cô cắn rách, nàng giấu đi cảm xúc trong mắt: "... Ăn cơm trước đã."

Bữa tối là do Thịnh Chi nấu.

Thức ăn dọn ra bàn rất phong phú, hương vị cũng vô cùng thơm ngon.

Khoảng thời gian này nàng đã trưởng thành hơn, và tay nghề nấu nướng cũng vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!