Chương 81: (Vô Đề)

Đêm nay đẹp tựa một giấc chiêm bao.

Cô đã làm sai chuyện, lòng đầy sợ hãi và bất an. Cảm giác ấy giống như đôi chân không còn điểm tựa, chới với giữa dòng nước chìm nổi, nhưng cuối cùng, thay vì sự ruồng bỏ, cô lại nhận được sự bao dung.

Đó là sự che chở đầy ưu ái từ nữ thần của riêng cô.

Nỗi bất an bị quét sạch, thay thế bằng cảm giác an toàn tràn trề, đưa cô chìm sâu vào giấc ngủ êm đềm.

"... Tỉnh rồi sao?"

Ánh sáng trong phòng không quá gắt, chỉ là một quầng mờ ảo mông lung.

Kỷ Thanh Phạm nghe tiếng động liền quay đầu lại, thấy Thịnh Chi đang nghiêng mặt, dựa sát bên cạnh cô. Chiếc áo ngủ bằng lụa hơi xộc xệch, mái tóc dài mượt như mây xõa tung trên ngực và sau lưng. Vòng eo thon thả, trắng ngần của nàng dưới ánh sáng mờ mịt ấy càng thêm vẻ hư ảo, lôi cuốn.

Hai người nhìn nhau vài giây, khi cô vừa sực tỉnh định mở lời thì Thịnh Chi lại khép hờ hàng mi đen láy, hàng mi khẽ rung. Nàng đột nhiên hừ một tiếng đầy ngang ngược, vươn tay nhéo mặt cô: "Lần này nếu chị không dỗ dành em cho hẳn hoi, em sẽ không tha thứ cho chị đâu."

Thế nhưng, khi đầu ngón tay chạm vào làn da, cô lại chẳng cảm nhận được hơi ấm chân thực nào.

Kỷ Thanh Phạm ngập ngừng xoa lấy đầu ngón tay nàng. Ngay giây sau, mọi thứ xung quanh đột ngột chao đảo như sóng nước mênh mang ——

Hóa ra, tất cả vẫn chỉ là một giấc mơ.

Cô mở mắt, lồng ngực phập phồng nhè nhẹ.

Vừa định xoay người ôm lấy người chung gối để kể lại giấc mộng vừa rồi, cô lại chỉ chạm vào một khoảng không lạnh lẽo.

Vị trí bên cạnh vốn dĩ phải có người nằm, nay lại trống trải, không còn sót lại chút hơi ấm dư thừa nào.

Ngay khoảnh khắc cảm nhận được điều đó, Kỷ Thanh Phạm bật dậy khỏi giường.

Xung quanh vắng lặng đến đáng sợ.

Trên giường làm gì còn bóng dáng của Thịnh Chi đâu.

Một nỗi bất an chưa từng có càn quét khắp cơ thể, đồng tử cô run rẩy kịch liệt. Cô vội vàng chộp lấy điện thoại, vơ đại quần áo mặc vào rồi gần như ngã nhào xuống giường, vô thức gọi lớn: "Vợ ơi..."

Ngoài cửa có tiếng động rất khẽ truyền vào.

Ánh mắt hỗn loạn của Kỷ Thanh Phạm chợt dịu lại, cô khẽ cong môi, vội vã chạy đến cạnh cửa. Cô th* d*c vì vội vàng, nhưng giọng nói lại cố giữ vẻ dịu dàng, chậm rãi, trái ngược hoàn toàn với dáng vẻ hốt hoảng ban nãy: "Vợ ơi, em đi đâu thế, chị..."

Thế nhưng, khi cánh cửa mở ra, đập vào mắt cô lại là một khuôn mặt hoàn toàn xa lạ.

Nụ cười trên môi cô cứng đờ, suýt chút nữa là không duy trì nổi. Cô nhìn chằm chằm vào người lạ mặt kia, đầu ngón tay siết chặt lấy khung cửa.

Cô gái nhỏ đến đưa bữa sáng bị ánh mắt của cô dọa cho đứng hình, thở không thông, vô thức nuốt nước bọt một cái. Cô ấy suýt nữa đã tưởng mình giao nhầm phòng, phải lén xác nhận lại lần nữa mới dám mở lời: "Chào ngài, đây là bữa sáng ngài đã đặt."

Nụ cười đã hoàn toàn tan biến, Kỷ Thanh Phạm không cảm xúc đón lấy khay thức ăn rồi đóng sầm cửa lại.

Có lẽ Thịnh Chi chỉ ra ngoài làm việc gì đó thôi, giống như mấy buổi sáng trước đây...

Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng sự lo âu trong lòng cô lại càng lúc càng sâu đậm. Cô dùng bàn tay còn lại mở điện thoại lên.

Cùng lúc đó, tiếng chuông thông báo vang lên, có tin nhắn mới gửi đến.

"Xoảng ——"

Khay bữa sáng được bày biện tinh tế rơi xuống đất, đĩa ngọc vỡ tan, mảnh sành bắn tung tóe khắp nơi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!