Chương 8: (Vô Đề)

Dứt lời, sắc mặt Thịnh Chi không khỏi trở nên vi diệu: "Cho nên chị mới cố ý đuổi Giang Vãn Âm đi?"

"Sao có thể gọi là đuổi chứ," ai ngờ nghe nàng nói vậy, Kỷ Thanh Phạm ngược lại lộ ra vẻ không đồng tình cho lắm, "Cô ấy quả thực không chú ý đến sức khỏe của Chi Chi, làm ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của Chi Chi mà."

Có thể nói, mỗi việc Kỷ Thanh Phạm làm hay mỗi câu cô nói lúc này đều nằm ngoài dự liệu của Thịnh Chi.

Một lời nói dối đã thốt ra thì buộc phải dùng vô số lời nói dối khác để che đậy. Thịnh Chi nghe giọng điệu nũng nịu của cô, lại nghĩ đến cái cớ ghen tuông vừa rồi, càng cảm thấy chuyện này thật mới mẻ: "Vậy chị bây giờ thế này lẽ nào không làm ảnh hưởng đến việc tôi nghỉ ngơi sao?"

Cánh tay vòng quanh eo nàng siết chặt hơn một chút, Kỷ Thanh Phạm vùi đầu vào hõm cổ nàng. Giọng người phụ nữ nghe có chút ủy khuất, rầu rĩ phả vào vùng da thịt ấm áp nơi cổ Thịnh Chi: "Chị và cô ấy không giống nhau, Chi Chi và chị là thê thê, làm sao có thể giống nhau được."

Thịnh Chi thu trọn phản ứng của cô vào mắt.

—— Nếu nàng thực sự mất trí nhớ, thì lúc này đối diện với một Kỷ Thanh Phạm như thế, hẳn nàng sẽ không còn bài xích gay gắt như lúc đầu.

Thế là Thịnh Chi vờ như đang dần thích nghi với thói quen cũ, không ngăn cản hành động của Kỷ Thanh Phạm nữa.

Nhưng nàng cũng chỉ dừng lại ở việc không ngăn cản, chứ chẳng hề đáp lại.

Phản ứng quá nhanh e rằng sẽ khiến thái độ trước sau không nhất quán, nên nàng cố ý tỏ ra vẻ kỳ lạ, miễn cưỡng chấp nhận câu nói họ là thê thê của Kỷ Thanh Phạm.

Chỉ là một sự thừa nhận mập mờ như thế thôi cũng đủ khiến Kỷ Thanh Phạm lộ rõ vẻ vui mừng và thỏa mãn. Cô dịu dàng dính chặt lấy nàng hơn, mỗi cử chỉ đều biểu lộ sự khát cầu hơi ấm từ nàng.

Điều này vô thức làm Thịnh Chi hồi tưởng lại một Kỷ Thanh Phạm ngày thường mà nàng vẫn thấy.

Một Kỷ Thanh Phạm lãnh đạm, mặt không cảm xúc, đôi lông mày khẽ nhíu, luôn vùi đầu vào công việc...

Đối với bên ngoài, cô dường như luôn giữ nguyên một bộ mặt, tựa như cao lĩnh chi hoa vậy, chưa từng thấy cô thân cận với bất kỳ ai, luôn tự mang lại cảm giác xa cách.

Chính vì đã thấy qua dáng vẻ đó, nên khi đối diện với một Kỷ Thanh Phạm dính người và nũng nịu lạ thường như hiện tại, nàng mới càng cảm thấy sự tương phản mãnh liệt.

Dù Thịnh Chi biết rõ đây đều là giả vờ, nhưng nàng vẫn có ảo giác như đang nhìn thấy một mặt khác của đối phương, bởi lẽ tất cả những chuyện này khác quá xa so với ấn tượng của nàng.

Thực ra từ rất lâu trước đây, nàng đã từng tưởng tượng ra cảnh Kỷ Thanh Phạm để lộ dáng vẻ này trước mặt mình. Có thể nói trong khoảng thời gian quan hệ giữa hai người tồi tệ nhất, nàng cãi không lại cô, thắng cũng không nổi, nên tất cả đều uất ức dồn vào trong mộng. Trong những giấc mơ nửa đêm về sáng đó, không phải là cảnh Kỷ Thanh Phạm bị nàng bắt nạt đến mức rưng rưng nước mắt cầu xin, thì cũng là dáng vẻ phục tùng, lệ thuộc vào nàng.

Thực tế cô càng lạnh lùng cứng nhắc bao nhiêu, thì trong giấc mơ của nàng, cô lại hoàn toàn trái ngược bấy nhiêu.

Những giấc mơ đó dù mờ ảo, nhưng mỗi khi tỉnh dậy, Thịnh Chi đều thấy mồ hôi thấm ướt chân tóc, tinh thần hưng phấn lạ thường.

Điều đáng tiếc duy nhất là trong hiện thực, Kỷ Thanh Phạm tuyệt đối sẽ không bao giờ lộ ra vẻ mặt đó.

Nhưng bây giờ...

Thịnh Chi đột nhiên cảm thấy nếu sau một tháng nữa mà trò chơi hoang đường này vẫn chưa kết thúc, thì tiếp tục chơi thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Ít nhất là hiện tại nàng đang thấy hứng thú, chưa hề có cảm giác chơi chán.

Ngay trong khoảnh khắc đó, chính Thịnh Chi cũng không nhận ra rằng, tâm trạng muốn bênh vực Giang Vãn Âm lúc trước đã sớm bị nàng ném lên chín tầng mây.

Kỷ Thanh Phạm ngọt ngào ôm lấy nàng, nhưng ở góc độ Thịnh Chi không nhìn thấy, con ngươi cô phủ một lớp tối tăm thâm trầm.

Chi Chi của cô, chỉ cần đặt sự chú ý lên người cô là đủ rồi.

Khi thấy trợ lý của Kỷ Thanh Phạm ôm một bộ chăn đệm bước vào, Thịnh Chi vẫn còn hơi ngơ ngác.

Kỷ Thanh Phạm đón lấy bộ chăn từ tay trợ lý rồi bảo người đó ra ngoài, sau đó ôn tồn giải thích với Thịnh Chi: "Chẳng phải lúc nãy chăn bị rơi xuống đất sao? Tiện thể chị đổi cho Chi Chi cái khác mềm mại hơn, đắp sẽ thoải mái hơn đấy."

Bộ chăn mới quả thực dễ chịu hơn đồ của bệnh viện rất nhiều, chỉ cần chạm vào là thấy ngay sự khác biệt một trời một vực. Thịnh Chi nhìn qua, phát hiện đó là nhãn hiệu F mà nàng vẫn thường dùng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!