Lúc đầu Thịnh Chi chỉ định đi hỏi một chút tại sao lại chậm như vậy, không ngờ quản lý khách sạn lại như lâm đại địch mà đích thân ra xin lỗi nàng, giải thích rằng đó là do thực tập sinh sơ suất, lần sau sẽ không để tình trạng này xảy ra nữa.
Lời lẽ nghe rất thành khẩn, nhưng Thịnh Chi thực sự không có ý định làm khó người ta, nàng lúc này chẳng muốn nghe thêm gì nữa, chỉ muốn mau chóng quay về.
Nhưng thời gian vẫn vì vậy mà bị trì hoãn một lúc.
Khi Thịnh Chi mang đồ về đến phòng, không gian vẫn yên tĩnh như lúc nàng rời đi, nhưng sự tĩnh lặng này lại khiến nàng nảy sinh một linh cảm kỳ lạ.
Nàng vô thức cất tiếng gọi: "Kỷ Thanh Phạm?"
Không có tiếng trả lời.
Nàng rảo bước vào phòng ngủ chính, thấy Kỷ Thanh Phạm vẫn nằm yên trên giường mới phần nào nhẹ nhõm.
Chẳng có tình huống ngoài ý muốn nào xảy ra đúng không?
Chắc là nàng đã nghĩ nhiều rồi.
Thịnh Chi đi rót nước, lại lấy thuốc giải rượu ra, sau khi chuẩn bị xong xuôi mới vỗ vỗ Kỷ Thanh Phạm: "Dậy thôi."
Kỷ Thanh Phạm khẽ hé mắt.
Gò má cô ửng đỏ, nghe thấy tiếng của nàng liền bất thình lình cọ vào bàn tay ấy, lời nói mơ hồ: "Muốn..."
Thấy cô còn nhận ra thuốc, Thịnh Chi cho rằng cô không say đến mức đó, liền gật đầu: "Đúng rồi, thuốc giải rượu đây."
Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm lại dường như không kịp phản ứng được nàng đang nói gì, vẫn cứ thì thầm nũng nịu cọ vào nàng: "Muốn."
Bộ dạng này của cô thực sự có chút tốn sức, Thịnh Chi thấy cô nửa ngày vẫn không ngồi dậy nổi, bèn chủ động đỡ cô lên. Nàng thầm nghĩ để một người say đến mức này tự uống thuốc quả thực không dễ dàng, nên quyết định đút cho cô.
Nàng lật tờ hướng dẫn sử dụng ra xem, bên trên ghi mỗi lần dùng hai viên.
Thịnh Chi lấy đúng liều lượng, bảo Kỷ Thanh Phạm há miệng.
Nàng nghĩ mọi chuyện rất đơn giản, mớm thuốc với tự uống thuốc thì khác gì nhau đâu, quy trình cũng chỉ có bấy nhiêu: trước tiên bỏ viên thuốc vào miệng, sau đó uống chút nước để nuốt xuống.
Kết quả là, nàng vừa cầm viên thuốc kề sát môi định đưa vào, còn chưa kịp mớm nước thì giây tiếp theo, viên thuốc đã bị nhổ ra ngoài.
Thịnh Chi luống cuống tay chân đón lấy, nghe Kỷ Thanh Phạm vẫn còn lẩm bẩm chữ "muốn", đuôi mắt nàng thoáng vì sầu não mà hơi nhướng lên: "Chị muốn thuốc thì đừng có phun ra chứ."
Giọng điệu của nàng mang theo mấy phần trách móc, nói xong liền nhìn viên thuốc bị nhả ra kia, do dự một chút rồi lại cầm lấy một viên khác. Có lẽ vì đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này nàng dùng thêm chút lực nâng cằm cô lên, đầu ngón tay kẹp lấy gương mặt và khóe môi cô.
Lần này chắc sẽ không bị nhổ ra nữa đâu nhỉ?
"Không được nhả ra nữa đâu đấy." Nàng vừa nói xong liền cảm nhận được đầu ngón tay bị một thứ gì đó rất mềm, rất nhẹ chạm vào.
Kỷ Thanh Phạm đang nhìn nàng.
Mí mắt cô ửng lên một lớp hồng mỏng manh, lại còn khẽ l**m một cái.
Thịnh Chi như bị bỏng, vội rụt tay lại định cho cô uống nước.
Động tác hoảng loạn, cộng thêm người được đút nước lại chẳng hề phối hợp, cuối cùng nước văng tung tóe khắp nơi, từ khóe môi lan dần xuống tận quần áo trên người.
Thịnh Chi không ngờ việc này lại gian nan đến thế, nàng cắn cắn môi, thầm nghĩ đằng nào cũng đã ướt rồi nên cứ tiếp tục đút nước cho cô.
Vất vả lắm mới nuốt được thuốc giải rượu xuống, Kỷ Thanh Phạm dường như bị sặc, không kiềm chế được mà ho khan liên hồi. Thấy vậy, Thịnh Chi không dám cho cô uống nước nữa, chỉ biết từng chút một vỗ lưng cho cô.
"Đã đỡ hơn chút nào chưa?" Thịnh Chi nhìn cảnh cô sặc đến mức chảy cả nước mắt, quả thực thấy đau cả đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!