Chương 49: (Vô Đề)

Ai có thể tính toán Kỷ Thanh Phạm được cơ chứ...

Nhưng lỡ như có chuyện gì thì sao?

Thịnh Chi nắm chặt điện thoại trong tay, sau khi đọc xong tin nhắn đó, nàng theo bản năng định gọi ngay cho Kỷ Thanh Phạm. Nhưng vừa nhấn nút, nàng mới sực nhớ ra mình đã kéo số cô vào danh sách đen rồi.

Nàng vừa vội vã chạy ra ngoài vừa nhanh tay gỡ chặn Kỷ Thanh Phạm. Điện thoại lập tức rung lên bần bật, hiện ra hai cuộc gọi nhỡ.

—— Đều là Kỷ Thanh Phạm gọi cho nàng.

Nhưng lúc này khi nàng gọi lại thì không còn ai nhấc máy nữa.

Nội dung tin nhắn cứ chốc chốc lại hiện lên trong đầu, nàng tự nhủ phải bình tĩnh, nhưng khi lấy tốc độ nhanh nhất chạy đến nơi, nhìn thấy Cảnh Mộ đang định ôm lấy Kỷ Thanh Phạm lúc xuống xe, cảm xúc của nàng vẫn hoàn toàn mất khống chế.

Trạng thái của Kỷ Thanh Phạm rõ ràng là không ổn. Cảnh Mộ bên cạnh dường như đang nói gì đó với cô, cô khẽ lắc đầu, vì động tác né tránh mà thân hình cũng hơi lảo đảo.

Ý đồ của Cảnh Mộ rõ ràng đến mức không thể rõ ràng hơn.

Cô ta thấy Thịnh Chi đột ngột xuất hiện thì phản ứng không kịp, mở lời mà suýt chút nữa tự làm mình sặc: "Thịnh... Thịnh tiểu thư ?"

Ngoài miệng có khinh thường thế nào thì cũng chỉ là nói sau lưng, dám nói không có nghĩa là dám đối mặt. Thật sự nhìn thấy Thịnh Chi đứng đó, trên mặt cô ta không dám biểu lộ ra một chút bất kính nào.

Cổ họng Cảnh Mộ thắt lại, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cả người như rơi vào hầm băng. Cô không hiểu nổi vì sao Thịnh Chi lại xuất hiện ở đây.

Đáng lẽ Thịnh Chi không nên ở đây mới đúng.

"Sao thế? Thấy tôi nên bất ngờ lắm hả?" Thịnh Chi nhếch môi cười một cái, nhưng ngay giây sau, nụ cười trên mặt nàng vụt tắt, lạnh lùng nói: "Còn không mau thu cái bàn tay bẩn thỉu của cô lại."

"Thành ý hợp tác thì không thấy, chỉ thấy toàn mưu đồ bất chính bẩn thỉu," Nàng ôm lấy Kỷ Thanh Phạm, giọng nói thốt ra lạnh buốt như lời tuyên án: "Kết thúc tại đây đi, Thịnh Thế không hợp tác với loại rác rưởi."

Nghe Thịnh Chi nói vậy, cơn say đang bốc lên đầu của Cảnh Mộ lập tức tan biến, thay vào đó là cảm giác lạnh sống lưng..... Kết thúc hợp tác sao?

Làm sao có thể kết thúc hợp tác vào lúc này được?

Cô ta đưa tay định giữ Thịnh Chi lại, giọng điệu trở nên khẩn thiết: "Chờ đã, Thịnh tiểu thư , xin chờ một chút! Đừng đi, xin hãy để tôi xin lỗi trước đã."

Thịnh Chi dừng bước, quay lại nhìn cô. Ánh mắt nàng nhìn giống hệt như đang nhìn một đống rác rưởi. Cảnh Mộ căng thẳng nuốt nước bọt, dù bị nhìn bằng ánh mắt đó cũng chỉ biết nặn ra một nụ cười gượng gạo.

Sự việc đã đi đến nước này, nếu giờ nói mình không có ý đồ đó thì chắc chắn Thịnh Chi sẽ càng giận hơn. Đầu óc Cảnh Mộ quay cuồng trong mồ hôi lạnh, cô bỗng nhớ đến những lời đồn đại về tính cách của Thịnh Chi, hít một hơi thật sâu, cảm thấy có lẽ mình đã đi sai đường, việc này có khi không khó giải quyết đến thế.

Thịnh Chi nói không chừng còn chơi bời phóng túng hơn bất cứ ai, cô chỉ cần tìm đúng điểm mấu chốt là được. Với tính cách độc đoán ngạo mạn này, Thịnh Chi nổi giận có lẽ là vì cô đã tự tiện hành động mà không thông báo trước một tiếng.

Nghĩ đến đây, Cảnh Mộ cố tỏ ra tự nhiên: "Chuyện này là lỗi của tôi, nhưng tôi tuyệt đối không có ý khiêu khích tiểu thư Thịnh. Cô muốn mắng sao tôi cũng nghe, nhưng tại sao lại không hợp tác nữa chứ? Tiểu thư Thịnh, chúng ta hoàn toàn có thể coi như chuyện hôm nay chưa từng xảy ra mà. Cô và Thanh Phạm chỉ là quan hệ hợp đồng, không có tình cảm, Thanh Phạm cũng cảm thấy rất hứng thú với tôi. Chỉ cần tiểu thư Thịnh thấy ổn, phần dự án tôi đã hứa nhường lại trước đó có thể tăng lên gấp đôi.

Hơn nữa tôi đoán tiểu thư Thịnh chắc chắn cũng có người khác bên ngoài rồi đúng không? Tôi sẵn sàng phối hợp mọi thứ, nếu tiểu thư Thịnh muốn gia nhập cùng..."

Lời còn chưa dứt, cô đã cảm thấy đầu gối đau nhói, một lực mạnh khiến cô đứng không vững.

"Đây chính là lời xin lỗi của cô sao?" Thịnh Chi nổi giận cắt ngang: "Cút!"

Nàng giống như một con sư tử xù lông, ánh mắt tràn ngập sự chán ghét tột độ. Nàng không thèm nhìn Cảnh Mộ thêm một cái nào nữa, nói thêm một câu với loại người này cũng khiến nàng thấy ghê tởm hơn.

Cảnh Mộ nhìn theo bóng lưng hai người rời đi, dù xung quanh không có máy lạnh nhưng cả người cô lạnh đến phát run. Cảm giác đau đớn bắt đầu lan tỏa, cô không trụ vững được nữa, chật vật ngã ngồi xuống đất, cơn say hoàn toàn biến mất.

Trợ lý rón rén lại gần đỡ, nhưng cô vẫn thẫn thờ không đứng dậy nổi..... Mọi chuyện sao lại thành ra thế này?

Sợ Kỷ Thanh Phạm bị va đập, Thịnh Chi cẩn thận che chở cô ngồi vào trong xe. Trong không gian kín, mùi rượu và thuốc lá nồng nặc sực lên, trạng thái của Kỷ Thanh Phạm càng tệ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!