"Kiều Kiều, em nói chuyện xong chưa?"
Ngay giây sau khi ánh mắt hai người chạm nhau, Kỷ Thanh Phạm đã dịu dàng lên tiếng.
Theo nụ cười nơi khóe mắt cô, cảm giác xa cách và lạnh lùng trên người cũng dần tan biến.
Và vẻ u ám ẩn sâu trong đôi mắt như núi rừng sâu thẳm kia cũng theo nụ cười nhạt mà biến mất không dấu vết, hóa thành một vẻ dịu dàng mang đầy tính lừa dối.
Cô hỏi một cách rất tự nhiên, tràn đầy kiên nhẫn.
Thịnh Chi sực tỉnh, vì ảo tưởng vừa nảy sinh trong đầu mà có chút mất tự nhiên, nàng khẽ gật đầu thay cho câu trả lời.
"Vậy Kiều Kiều còn việc gì cần liên lạc hay giải quyết nữa không?"
Nghe Kỷ Thanh Phạm hỏi vậy, dù chẳng còn việc gì nhưng Thịnh Chi không trả lời trực tiếp mà chỉ hỏi ngược lại: "Sao thế?"
"Không có gì," Kỷ Thanh Phạm đặt văn kiện xuống, chống cằm nhìn nàng, ánh mắt vô cùng chuyên chú, "Dù sao lát nữa phải bàn chuyện công tác... Chị hy vọng sự chú ý của Kiều Kiều có thể hoàn toàn đặt trên người chị."
—— Bàn chuyện công tác hẳn là nói về chuyến đi Tha Hải.
Nhưng nhìn dáng vẻ vô cùng dung túng này của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi bỗng muốn thăm dò, hay nói đúng hơn là cố ý làm loạn một chút... Để xem giới hạn của cô đối với một người "mất trí nhớ" như nàng có thể đến mức nào.
Nàng biết rất rõ Kỷ Thanh Phạm là người rất khắt khe về thời gian, cực kỳ ghét việc bị ảnh hưởng đến hiệu suất làm việc.
Thế là dù không có việc gì, Thịnh Chi vẫn cố tình nói là còn bận, nhưng sau đó nàng chỉ lướt màn hình điện thoại một cách vô định. Rõ ràng là nàng đang cố ý, hơn nữa còn cố tình làm việc đó ngay trong văn phòng của Kỷ Thanh Phạm, ngay dưới mí mắt cô để hoang phí thời gian.
Lúc đầu Thịnh Chi còn rất bình thản, chờ đợi Kỷ Thanh Phạm lộ ra vẻ mất kiên nhẫn.
Nhưng nàng đã ngồi đó, nhảy qua nhảy lại giữa mấy cái ứng dụng vô bổ suốt hơn nửa giờ đồng hồ mà Kỷ Thanh Phạm vẫn không hề có phản ứng hay thay đổi gì, như thể nếu nàng không nói là đã làm xong thì cô sẽ cứ mãi chờ đợi như vậy.
Thịnh Chi không hiểu nổi Kỷ Thanh Phạm đang nghĩ gì, nàng định âm thầm quan sát một chút thì lại tình cờ va phải ánh mắt ngập tràn ý cười dịu dàng của người phụ nữ..... Thật là kỳ quái.
Nàng vội vàng dời mắt đi, như để chứng minh điều gì đó, nàng tiện tay bấm đại vào một trò chơi.
Thật không ổn chút nào.
Chẳng lẽ Kỷ Thanh Phạm đã nhìn ra nàng đang cố tình câu giờ sao?
Nhưng điều đó không hợp lý, nếu đã nhìn ra thì chẳng phải chị ấy nên nói thẳng luôn sao?
Nàng chắc chắn mình không nhìn lầm, và cũng vì thế mà nàng càng nghĩ không thông.
Tại sao trông Kỷ Thanh Phạm lại có vẻ rất vui?
Hơn nữa, trong mắt chị dường như chỉ thấy mỗi nàng...
Bầu không khí này thật quá kỳ lạ.
Nàng vốn định chơi một ván game để kéo dài thêm thời gian, nhưng dưới ánh mắt thâm tình kia, ngay cả chơi game nàng cũng chẳng thể tập trung nổi.
Thịnh Chi bực bội khẽ c*n m** d***: "Chị nhìn cái gì mà nhìn?"
—— Thật ra những gì Thịnh Chi đoán cũng không sai biệt lắm, Kỷ Thanh Phạm đã nhìn thấu tâm tư của nàng, biết nàng đang muốn chọc giận mình bằng cách cố ý lãng phí thời gian.
Nhưng cô... làm sao có thể vì hành động này của nàng mà nảy sinh cảm xúc không vui cho được?
Nàng ngoan ngoãn ở bên cạnh cô như thế, trông giống như nàng đang chủ động muốn ở cùng cô, giống như nàng đang cần cô giống như cách cô đang khao khát nàng vậy, mặc dù cô biết rõ lý do thực sự không phải như thế.
Nếu lúc này nói ra sự thật, Thịnh Chi sẽ không dùng phương thức này để chọc giận cô "không vui" nữa chứ?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!