Thịnh Chi ôm chăn ngủ một giấc thật sâu.
Đã lâu lắm rồi nàng không ngủ trưa lâu đến thế, nhất là kể từ sau khi vào công ty làm việc.
Có lẽ vì trước khi ngủ trong đầu vẫn luôn quẩn quanh chuyện của Giang Vãn Âm, nên ngay cả trong giấc mơ nàng cũng thấy cô đang vừa rơi nước mắt vừa nói lời xin lỗi mình.
Ngủ quá lâu khiến lúc tỉnh dậy đầu óc nàng có chút choáng váng, cảm giác như vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi giấc mộng vừa rồi.
Nàng không khỏi nhớ về lần cãi nhau trước đó, cuối cùng Giang Vãn Âm cũng đã khóc.
Nàng vốn rất sợ nhìn thấy Giang Vãn Âm rơi lệ, không phải là vì khó chịu mà là theo bản năng sẽ cảm thấy đau lòng.
Hồi còn nhỏ, tính cách của Giang Vãn Âm không hề ngầu và cá tính như bây giờ. Lúc đó vì ngoại hình hơi mập mạp lại thêm da mặt hay nổi mụn nên cô thường xuyên bị người ta đặt cho những biệt danh khó nghe, liên tục bị nhắm vào để trêu chọc. Khi ấy Giang Vãn Âm rất tự ti và buồn bã, cô chỉ biết thầm lặng rơi nước mắt. Thịnh Chi nhìn không nổi, liền đem những kẻ hay đi rêu rao biệt danh kia ra dạy cho một trận, bắt từng đứa một phải đến xin lỗi Giang Vãn Âm.
Năm đó nàng đi học sớm nên tuổi tác luôn nhỏ hơn bạn bè cùng trang lứa, thế nhưng hễ có chuyện gì xảy ra là nàng lại luôn đứng ra đầu tiên. Với những người được nàng coi là bạn, nàng càng liều mạng bao bọc và bảo vệ.
Ngày bé, Giang Vãn Âm giống như một cái đuôi nhỏ lúc nào cũng bám theo sau lưng nàng. Thấm thoắt đã nhiều năm trôi qua, người từng cần nàng đứng ra bảo vệ ngày ấy giờ đã trở thành một tay đua cự phách giành được vô số chức vô địch. Mỗi khi nghĩ đến điều này, Thịnh Chi đều cảm thấy vô cùng vui mừng.
Thịnh Chi nhìn ra cửa sổ ngẩn ngơ một hồi, sau đó chậm rãi nghĩ, hay là cứ kéo Giang Vãn Âm ra khỏi danh sách đen vậy.
Dù sao thì xét cho cùng, Giang Vãn Âm cũng sẽ chẳng bao giờ làm điều gì hại nàng. Tuy những lời chị ấy nói quả thực rất khó nghe, nhưng nàng rộng lượng không chấp nhặt nữa, cứ tha thứ cho chị ây là được, không nên tiếp tục giận dỗi làm gì.
Nghĩ là làm, Thịnh Chi xếp chăn màn lại ngay ngắn, dự định sẽ gỡ chặn Giang Vãn Âm rồi gửi tin nhắn cho cô.
Chỉ là tìm tới tìm lui, nàng vẫn chẳng thấy điện thoại của mình đâu.
Lúc ngủ nàng thường không để điện thoại quá xa, có khi còn đeo tai nghe để ngủ, nên lúc tỉnh dậy thường phải lục tung cả giường lên mới tìm thấy.
Nhưng hiện tại... dù nàng có muốn lật tung cái giường này lên thì cũng chẳng thấy bóng dáng điện thoại đâu cả.
Chẳng lẽ lúc ngủ vô ý đụng phải nên nó rơi xuống đất rồi sao?
Thịnh Chi đứng bên cạnh giường, đang định nhìn xuống sàn tìm kiếm thì nghe thấy tiếng bước chân vang lên sau lưng.
Nàng quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm.
Dường như không ngờ nàng đã tỉnh, Kỷ Thanh Phạm thoáng ngẩn ra, ngay sau đó khóe môi cô liền nở một nụ cười tự nhiên: "Kiều Kiều, em tỉnh rồi à? Ngủ có ngon không?"
Thịnh Chi chỉ hờ hững ừ một tiếng rồi thu hồi ánh mắt, vừa tìm vừa hỏi: "Chị có thấy điện thoại của em đâu không?"
Nghe nàng hỏi vậy, Kỷ Thanh Phạm hiểu ra vấn đề, liền ôn tồn giải thích: "Đang sạc pin rồi. Vì thấy Kiều Kiều đang ngủ nên chị không nói, lúc chị vào lấy ít đồ thấy điện thoại em hết pin nên đã mang đi sạc."
Thịnh Chi nghe vậy thì đáp lại một tiếng, nhưng rồi chợt nhận ra điều gì đó: "Chị đụng vào điện thoại của em làm gì?"
Nếu Kỷ Thanh Phạm không chủ động động vào điện thoại của nàng thì làm sao biết nó hết pin được chứ?
Đối diện với ánh mắt nghi hoặc của nàng, Kỷ Thanh Phạm nhịn không được khẽ cười một tiếng: "Bởi vì chị nhặt nó dưới đất lên mà."
Giọng điệu cô mang theo vài phần trêu chọc: "Trước đây lúc chúng ta ôm nhau ngủ, chị thấy Kiều Kiều lúc ngủ ngoan và đáng yêu lắm cơ mà..."
Tiếng cười khẽ của cô khiến mặt Thịnh Chi nóng bừng, nàng vội ngắt lời: "Cười cái gì mà cười, không được cười nữa. Ai bảo cái giường trong phòng nghỉ của chị nhỏ như thế chứ, nếu điện thoại của em mà rơi vỡ thì chị phải đền đấy."
Kỷ Thanh Phạm cong mắt: "Được rồi, chị chịu trách nhiệm hết. Kiều Kiều mau đi kiểm tra xem nó có bị hỏng chỗ nào không."
Điện thoại đang được sạc trong văn phòng, Thịnh Chi đi tới xem thử thì thấy pin đã đầy, chỉ là vẫn còn cắm dây sạc. Trên bàn làm việc lúc này đang bày ra một số văn kiện.
Nhận thấy Thịnh Chi đang nhìn đống tài liệu đó, đầu ngón tay Kỷ Thanh Phạm khẽ gõ nhẹ, cô chọn một bản rồi đẩy đến trước mặt nàng: "Đúng rồi Kiều Kiều, chuyến đi Tha Hải lần này em đi cùng chị nhé. Chiều nay Cảnh Mộ có liên lạc với chị, định để hai công ty thắt chặt thêm tình cảm hợp tác."
Thịnh Chi không lạ gì Cảnh Mộ, đó là CEO của tập đoàn Cảnh Bàng, cũng từng có đôi chút giao thiệp với tập đoàn Thịnh Thế của nhà nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!