Chương 42: (Vô Đề)

Căn phòng nghỉ này không tính là quá lớn, có thể thấy Kỷ Thanh Phạm không phải kiểu người thường xuyên nghỉ trưa tại văn phòng.

Nhưng dù không rộng rãi, những thứ cần thiết vẫn có đủ cả, không chỉ có giường mà ngay cả phòng vệ sinh riêng cũng được trang bị đầy đủ.

Lòng Thịnh Chi vốn đang bực bội, giờ nghe Kỷ Thanh Phạm nói vậy, nàng lại càng thấy không vui hơn.

"Chị đừng có tìm cớ giúp chị ấy, rõ ràng là vấn đề nằm ở chị ấy mà."

Cứ nghĩ đến những lời Giang Vãn Âm nói là nàng lại không nén nổi cơn giận.

Lúc Thịnh Chi làm nũng thì thật sự rất ngọt ngào, nhưng khi sinh khí, gương mặt giai nhân ấy cũng thật sự âm trầm và lạnh lẽo.

Gặp phải người khác, chắc chắn họ sẽ chẳng dám nói thêm lời nào.

Thế nhưng Kỷ Thanh Phạm chỉ cần nhìn thần sắc này là biết nàng không hẳn là thực sự giận dữ. Cảm xúc tức giận thì có đó, nhưng khi cơn giận qua đi thì mọi chuyện sẽ khác. Đối với những người được nàng xếp vào vòng tròn thân thiết của mình, Thịnh Chi luôn dễ dàng mềm lòng.

Cô phải nghĩ cách khiến mối quan hệ giữa Thịnh Chi và Giang Vãn Âm hoàn toàn sụp đổ mới được.

Còn cả những người bạn khác bên cạnh Thịnh Chi nữa...

Trong đầu lướt qua từng gương mặt một, Kỷ Thanh Phạm nghĩ, cô vẫn chỉ muốn Thịnh Chi chơi với một mình mình mà thôi ——

Ý niệm này, thật sự chưa bao giờ thay đổi.

Chỉ có điều không thể làm quá lộ liễu, nếu không sẽ bị em ấy phát giác.

Cô không muốn làm em ấy sợ mình, cũng không muốn khiến em ấy phải trốn tránh mình.

Giọng nói của Kỷ Thanh Phạm vẫn không có gì thay đổi, vẫn dịu dàng và nhẹ nhàng như cũ: "Vậy Kiều Kiều còn muốn làm hòa với cô ấy không?"

Trong lòng cô hiểu rõ hiện tại Thịnh Chi chỉ đang nóng giận, nhưng cô vẫn hỏi, cố ý chờ đợi một câu trả lời "Không muốn" từ nàng, như thể sau đó cô có làm bất cứ chuyện gì cũng đều trở nên danh chính ngôn thuận.

Quả nhiên, Thịnh Chi nghe cô hỏi vậy liền đáp lại đầy dứt khoát: "Không làm hòa, sẽ không bao giờ làm hòa nữa. Giang Vãn Âm quá đáng ghét, sao chị ấy có thể nói với em những lời như thế chứ..."

"Được rồi, chị biết rồi," Kỷ Thanh Phạm đáp lời, khẽ vuốt tóc nàng, ngữ khí đầy vẻ cưng chiều, "Kiều Kiều đưa ra quyết định gì cũng được, dù sao bất luận chuyện gì xảy ra, chị cũng chỉ đứng về phía em thôi."

Thịnh Chi nghe cô lại bắt đầu nói những lời thâm tình giả tạo ấy, nhưng vì tâm trạng không tốt nên nàng cũng lười đối diễn với cô.

Đừng nói là nàng không mất trí nhớ, cho dù nàng có thật sự quên hết đi chăng nữa thì những lời này cũng chẳng khiến nàng cảm động bao nhiêu. Khoảng thời gian này Kỷ Thanh Phạm quả thực ngụy trang rất tốt, cũng rất dung túng nàng, nhưng làm sao có thể có người vô điều kiện đứng về phía một người khác bất luận chuyện gì xảy ra cơ chứ? Chuyện vì lợi ích mà từ bỏ một ai đó chẳng phải đã quá quen thuộc rồi sao?

Cũng chỉ vì lúc này nàng là Thịnh Chi của Thịnh gia nên Kỷ Thanh Phạm mới nói ra được những lời này. Nếu hiện tại Thịnh gia sụp đổ, hạng người hám lợi như Kỷ Thanh Phạm chắc chắn sẽ rời đi nhanh hơn bất cứ ai, không chừng còn thừa cơ hãm hại nàng thêm một vố nữa ấy chứ.

Kỷ Thanh Phạm nói xong, cảm nhận được rõ ràng sự không tin tưởng của Thịnh Chi nên cô cũng không nói tiếp nữa. Cô mỉm cười, khéo léo chuyển chủ đề: "Kiều Kiều, buổi chiều đừng làm việc nữa. Nếu trạng thái không tốt thì đừng miễn cưỡng, em cứ ngủ ở đây một lát nhé, được không?"

Nghe Kỷ Thanh Phạm đề nghị, Thịnh Chi vô thức nhìn xuống chiếc giường nhỏ mà hai người đang ngồi ——

Chiếc giường nhỏ thế này, để hai người trưởng thành với vóc dáng cao ráo cùng ngủ thì thật sự quá chật chội, e là phải ôm nhau thật chặt đến mức không kẽ hở thì mới không bị ngã xuống đất mất.

Vừa nghĩ đến đây nàng đã định từ chối, nhưng chưa kịp mở miệng, Kỷ Thanh Phạm như đã đọc thấu tâm tư nàng mà lên tiếng trước: "Trưa nay chị không ngủ, vẫn còn một vài việc chưa xử lý xong. Kiều Kiều cứ ở đây nghỉ ngơi, sẽ không có ai vào quấy rầy em đâu."

Thật ra đối với đề nghị này, Thịnh Chi có chút xao động. Đêm qua vì tâm trạng không tốt nên nàng ngủ rất muộn, hiện giờ nghe thấy sẽ không có ai làm phiền, Kỷ Thanh Phạm cũng không ngủ cùng, chiều lại không cần làm việc, muốn ngủ bao lâu tùy thích, trong lòng nàng đã đồng ý ngay. Nhưng ngoài mặt, nàng vẫn giả vờ suy tư một hồi rồi mới miễn cưỡng gật đầu.

"Vậy Kiều Kiều nghỉ ngơi cho tốt, có chuyện gì thì cứ gọi chị." Kỷ Thanh Phạm nói mình còn có việc dường như không phải là cái cớ, cô nhìn đồng hồ rồi ra hiệu mình sẽ ra ngoài trước.

Cửa phòng nghỉ được khép lại, kín đến mức trông y hệt như những bức tường xung quanh.

Kỷ Thanh Phạm nhìn vào màn hình điện thoại đang hiển thị hình ảnh từ camera giám sát, nhìn bóng dáng Thịnh Chi đang nằm trên giường.

Khi ngủ một mình, Thịnh Chi luôn có thói quen cuộn tròn người lại.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!