Nghe Kỷ Thanh Phạm nói vậy, nàng vẫn còn chưa kịp phản ứng, nhưng cảm giác đau đớn dần dần lan rộng khiến Thịnh Chi không nhịn được mà đẩy cô ra.
Phản ứng đầu tiên hiện lên trong đầu nàng chính là,
Kỷ Thanh Phạm tuyệt đối đang thừa cơ trả thù đúng không? Cắn gì mà nặng như thế chứ...
Vừa rồi vì đang làm nũng nên nàng mới tỏ ra ngoan ngoãn ngọt ngào, vậy mà giờ phút này tất cả đều tan thành mây khói. Thịnh Chi che lấy mảng da thịt vừa bị người kia l**m láp rồi dùng răng ngậm qua, đôi mày nàng nhíu chặt, ánh mắt hiện rõ vẻ bất mãn như muốn mắng cho Kỷ Thanh Phạm một trận.
Nàng nhịn một chút, nhưng cuối cùng vẫn không kìm được mà nổi cáu với cô.
Cơn đau này có tác dụng chậm nhưng thực sự rất đau, đau đến mức nước mắt nàng chực trào ra, đôi mắt nhìn cô trông thật mọng nước: "Chị là chó đấy à?"
Dù lúc này Kỷ Thanh Phạm không tiếp tục nữa và nàng cũng đã đẩy cô ra, thế nhưng cảm giác đau râm ran ấy dường như vẫn còn lưu lại trên da thịt, cứ thế lan tỏa, mang theo cả sự tê dại.
Mảng da thịt kia cũng ẩm ướt đến cực điểm, khiến người ta muốn phớt lờ cũng không xong. Thịnh Chi cảm thấy cả người đều trở nên bứt rứt, thấy Kỷ Thanh Phạm còn định tiến lại gần, nàng liền dùng đầu ngón tay chặn môi cô lại.
Kỷ Thanh Phạm lại chớp chớp mắt, bất động thanh sắc quan sát một chút, nhận ra bóng dáng Giang Vãn Âm đã không còn ở đó, chẳng biết đã quay về phòng riêng từ lúc nào.
Há, đúng là đồ nhát gan.
Cô nắm lấy đầu ngón tay Thịnh Chi rồi cắn nhẹ một cái, gương mặt thản nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra mà "ân" "a" lên tiếng, hoàn toàn thuận theo lời nàng vừa nói: "Là cún của đại tiểu thư."
Vừa nói, tay cô vừa vuốt lên, m*n tr*n nhẹ nhàng như lông vũ qua vết tích mình vừa để lại, thở dài: "Chi Chi, sao em lại mềm mại thế này?"
Làn da của Thịnh Chi vốn dĩ trắng trẻo, để lại dấu vết gì cũng đều nổi bật vô cùng, nhất là kiểu cố ý để lại dấu răng sâu thế này, trông thật sự rất quá đáng.
Dùng đầu ngón tay ngăn cô lại, kết quả đầu ngón tay cũng bị cắn một miếng, Thịnh Chi hơi đỏ mặt, vô thức chột dạ liếc nhìn về phía sau.
Vị trí phòng riêng bên kia vẫn yên tĩnh, Giang Vãn Âm tựa hồ vẫn chưa có dấu hiệu đi ra.
Phát hiện này làm nàng thở phào nhẹ nhõm, nhưng đồng thời lại cảm thấy một cảm giác k*ch th*ch khó hiểu.
Nhất là vừa rồi nghe thấy Kỷ Thanh Phạm trực tiếp thừa nhận cô là "cún" của nàng.
Bầu không khí lúc này, cùng với thần sắc của Kỷ Thanh Phạm, hoàn toàn khác hẳn với cảm giác ngượng ngùng, đóng băng đầy lúng túng trên xe lúc trước. Kỷ Thanh Phạm đã biến trở lại thành người luôn quấn quýt và chủ động với nàng rồi.
Hơn nữa chị ấy cứ thế mà thừa nhận mình là chó con của nàng, thật sự là quá...
Nghĩ tới đây, gò má Thịnh Chi lại nóng bừng, cảm xúc trong lòng có chút rung động khó tả.
Lúc đầu khi bị Kỷ Thanh Phạm cắn một ngụm, nàng đã thấy hối hận, cảm thấy bản thân làm vậy thật không cần thiết. Nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ của cô lúc này, nàng lại cảm thấy bị cắn một cái cũng chẳng sao, tuy có hơi đau nhưng không phải là không thể chịu đựng được.
Kỷ Thanh Phạm cũng giống nàng, thỉnh thoảng lại giở chút tính khí trẻ con, nhưng rất dễ dỗ dành đúng không? Trước đó nàng còn tưởng rằng chị ấy muốn từ bỏ việc diễn kịch với mình, không ngờ chỉ mới qua một lát, Kỷ Thanh Phạm đã điều chỉnh xong tâm trạng.
Có lẽ vì vừa trải qua cảm giác suýt chút nữa đã đánh mất, nên bây giờ khi ngẫm lại, nàng càng ngày càng không còn kháng cự việc Kỷ Thanh Phạm diễn cảnh thâm tình, giả vờ ân ái với mình nữa.
Sự ngoan ngoãn này đều dựa vào việc chị ấy chỉ nhìn thấy một mình nàng, thiên vị nàng, bao dung nàng vô điều kiện, thỉnh thoảng còn rõ ràng muốn quyến rũ nàng... Không một chỗ nào có thể tìm ra lỗi sai, khiến nàng cảm thấy rất vui vẻ.
Coi như Kỷ Thanh Phạm làm vậy là vì lợi ích đi chăng nữa.
Nhưng, vậy thì đã sao?
Nàng có rất nhiều lợi ích để chị ấy có thể mãi mãi mưu đồ như thế, không còn ai có thể vượt qua Thịnh gia trong việc mang lại lợi ích cho Kỷ Thanh Phạm.
Cứ để Kỷ Thanh Phạm luôn diễn tiếp như vậy cũng không tệ. Thịnh Chi nghĩ thầm, rồi dường như ý thức được điều gì đó, nàng lại tự tìm lý do bào chữa trong lòng —— đó cũng là một cách để trừng trị Kỷ Thanh Phạm. Ai bảo nàng ghét Kỷ Thanh Phạm chứ, vậy nên cứ để chị ấy phải không cam tình không nguyện mà diễn tiếp như thế đi, dù sao cũng là chị ấy bắt đầu trước mà.
Thịnh Chi đối diện với ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm.
Trong đôi mắt cô chỉ phản chiếu duy nhất hình bóng nàng, một cảm giác đặc biệt chuyên tâm và kiên nhẫn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!