Chương 40: (Vô Đề)

Thịnh Chi không muốn trả lời trực tiếp câu hỏi của cô, nàng chỉ hối cô nhanh lên một chút, dù sao thời gian cũng chẳng còn sớm gì.

Nhưng thực chất đây chỉ là một cái cớ, bản thân nàng cũng không hề vội vàng đến thế.

Nàng chỉ là đang cố tỏ ra như vậy thôi.

Chẳng biết có phải do nàng diễn quá đạt, quá chân thật hay không mà Kỷ Thanh Phạm dường như bị mất hứng. Trong suốt thời gian trang điểm sau đó, cô không còn quấn lấy nàng để trò chuyện nữa.

Thịnh Chi không nhịn được mà liếc nhìn góc nghiêng của cô.

Chị ấy không vui sao?

—— Kỷ Thanh Phạm dường như thật sự không định để ý đến nàng nữa.

Nhưng khi Kỷ Thanh Phạm không chủ động bắt chuyện, trong tình cảnh này, nàng cũng chẳng muốn là người lên tiếng trước. Cả hai cứ như đang nhịn một hơi thở, ai mở lời trước là người đó thua.

Bảo là hờn dỗi thì cũng không hẳn, mà đúng hơn là cái cảm giác hiếu thắng lạ lùng, giống như nàng mà mở miệng trước thì sẽ mất mặt lắm vậy.

Cảm giác này thật khó diễn tả bằng lời, tóm lại là bầu không khí giữa hai người lập tức trở nên nhạt nhẽo, một vẻ nhạt nhẽo đầy gượng gạo.

Thịnh Chi đợi một lúc, thấy Kỷ Thanh Phạm vẫn im lặng, trong lòng thầm nghĩ,

Không nói thì thôi, nàng cũng chẳng thèm nói.

Dù sao nàng và Kỷ Thanh Phạm cũng đâu phải người yêu thật sự.

Nhà hàng là do Giang Vãn Âm đặt. Thịnh Chi đã nhắn tin báo rằng Kỷ Thanh Phạm cũng sẽ đi cùng. Sau khi xem tin nhắn, Giang Vãn Âm hồi âm bảo không sao cả, cô cũng nghĩ giống nàng.

Nếu Kỷ Thanh Phạm không bám theo thì mới là chuyện lạ.

Lúc hai người đến nơi, Giang Vãn Âm đã đợi sẵn.

Vừa nhận được tin nhắn báo sắp tới của Thịnh Chi, Giang Vãn Âm đã trực tiếp ra ngoài đứng đợi. Người có thể khiến cô tự nguyện đứng chờ ở cửa chắc chắn chỉ có mình Thịnh Chi.

"Chi Chi, mau lại đây nào." Giang Vãn Âm vẫy tay với nàng, giọng điệu thân thiết.

Thịnh Chi vừa định bước nhanh tới thì cảm thấy cánh tay bị ai đó kéo lại.

Mặc dù nàng ngồi cùng xe với Kỷ Thanh Phạm, nhưng suốt quãng đường đi cả hai chẳng nói với nhau câu nào, bầu không khí vô cùng kỳ quặc.

Cảm nhận được Kỷ Thanh Phạm đang kéo tay mình, Thịnh Chi bất động thanh sắc điều chỉnh lại nhịp bước chân vốn định tăng tốc, nàng cứ ngỡ Kỷ Thanh Phạm muốn nói chuyện với mình.

Kết quả là Kỷ Thanh Phạm vẫn chẳng thèm nhìn nàng, ngược lại còn tỏ vẻ rất hòa nhã mà chào Giang Vãn Âm một tiếng: "Giang tiểu thư."

... Cái gì vậy chứ?

Thịnh Chi nhìn cô, trong lòng bực bội không thôi.

Tại sao chị kéo tay em mà lại chẳng thèm để ý đến em vậy?

Nhưng nàng vẫn không muốn gạt tay cô ra ngay. Chỉ là vì có chút không vui nên nàng vẫn dứt khoát rút tay mình về.

Mặc dù chỉ có ba người nhưng phòng riêng được đặt rất rộng rãi. Các món ăn đều đã được gọi trước, chỉ chờ người đông đủ là dọn lên toàn bộ.

Giang Vãn Âm ngồi xuống trước, kéo Thịnh Chi bảo nàng ngồi bên cạnh mình. Thịnh Chi cũng vô cùng tự nhiên mà ngồi xuống theo.

Chỉ là vừa mới ngồi, Kỷ Thanh Phạm đã chen vào ngồi sát bên nàng.

Cơn giận vẫn luôn kìm nén trong lòng Thịnh Chi bỗng chốc bùng phát: "Nhiều chỗ trống như vậy, chị ngồi sát vào em làm gì?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!