Việc bôi sữa dưỡng thể cho Kỷ Thanh Phạm lại dây dưa thêm một lúc lâu, khi hai người chuẩn bị xong thì trời đã gần về trưa.
"Chi Chi, thật sự không ăn trưa xong mới đi sao? Chị nấu cho em."
Nghĩ đến bữa tối ngon miệng lại rất hợp khẩu vị đêm qua, Thịnh Chi chần chừ mất vài giây, rồi mới khó khăn lắm mới thốt ra lời từ chối: "Không ăn đâu, em đi ngay đây. Trưa nay em có hẹn rồi."
Kỷ Thanh Phạm dường như không tin lắm, cô dựa theo lời nàng mà hỏi tiếp: "Thật không? Chi Chi hẹn với ai thế? Không phải là em tùy tiện tìm đại một cái cớ đấy chứ?"
Thấy cô không tin, Thịnh Chi vô thức đáp: "Chị biết mà, là bạn thanh mai của em, Giang Vãn Âm. Trưa nay em ăn cơm cùng chị ấy."
Chỉ có điều, vừa giải thích xong nàng đã thấy hối hận ngay lập tức.
Nàng việc gì phải giải thích với Kỷ Thanh Phạm chứ, chị ấy có tin hay không cũng đâu có quan trọng.
Cho dù nàng thực sự tùy tiện tìm một cái cớ thì đã sao, dù thế nào nàng cũng không thể ở lại đây được. Nói thật, nếu không phải đêm qua đột nhiên mất điện, trời lại mưa quá lớn thì nàng đã chẳng bao giờ ngủ lại nơi này.
Đã có lần thứ nhất ắt sẽ có lần thứ hai, nàng phải là một người có lập trường kiên định, dù cám dỗ có bày ra trước mắt cũng không được dao động, cho dù Kỷ Thanh Phạm nấu ăn siêu ngon đi chăng nữa.
Tóm lại, nàng sẽ không ở lại thêm một lần nào nữa.
Thấy nàng kiên quyết muốn đi, Kỷ Thanh Phạm lộ rõ vẻ mất mát, nhưng khi nghe nàng bảo muốn mang một đôi giày cao gót quai mảnh, cô vẫn đi tìm cho nàng.
Đến lúc này Thịnh Chi mới phát hiện ra ở tầng một còn có một phòng thay đồ lớn hơn nhiều, quy mô gần như còn rộng hơn cả cái ở nhà nàng, vô cùng xa hoa.
Trong phòng, các loại quần áo được phân loại phong cách rõ ràng, rất dễ nhận biết.
Và điều đáng nói là trong căn phòng chứa đồ rộng lớn đến nhường này, đại đa số lại toàn là quần áo của nàng.
Thịnh Chi chỉ cần lướt mắt nhìn qua cũng có thể nhận ra rất nhiều tác phẩm của các nhà thiết kế nổi tiếng, đó đều là những món đồ không thể có được trong thời gian ngắn, và thời điểm chúng xuất hiện chắc chắn đều sớm hơn lúc nàng gặp tai nạn xe cộ..... Cảm giác này có chút vi diệu, thật khó lòng diễn tả bằng lời.
Riêng về mẫu giày thì lại càng nhiều đến mức khiến người ta hoa cả mắt.
Kỷ Thanh Phạm bảo nàng ngồi xuống một bên, còn cô đi lấy giày cho nàng.
Thực ra đôi nào cũng rất đẹp, nhưng vì chuyện bôi sữa dưỡng thể lúc nãy, Thịnh Chi cố tình muốn làm khó chị. Nàng rõ ràng nhìn đôi nào cũng thích, nhưng ngoài mặt lại tỏ vẻ không hài lòng, hết lần này đến lần khác bắt Kỷ Thanh Phạm đi lấy đôi khác.
Thế nhưng Kỷ Thanh Phạm dường như chẳng hề bận tâm trước tính tình trẻ con của nàng. Nàng nói không hài lòng, cô liền bảo không sao, nàng bắt lấy đôi khác cô liền đi lấy, không những sắc mặt không hề thay đổi mà còn dịu dàng thương lượng với nàng.
—— Cứ như là đấm vào bông vậy.
Thịnh Chi cảm thấy có chút nghẹn khuất, nàng chống cằm, tùy ý chỉ vào một đôi trong một đống giày cao gót bày la liệt dưới đất: "Đôi kia đi..."
Nói xong, nàng chớp chớp mắt, đột nhiên nảy ra một ý kiến hay, liền kéo dài giọng mở lời: "Chị giúp em thay giày đi."
Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm hơi khựng lại một chút.
Thấy cô cuối cùng cũng có phản ứng, Thịnh Chi hài lòng lắm, nhưng ngoài mặt vẫn giữ giọng điệu đầy nghi ngờ: "Thực lòng thích em đến thế, chẳng lẽ chuyện nhỏ này chị lại không làm được sao?"
Nàng chính là cố ý, cố ý muốn nhìn thấy bộ dáng chị phải cúi đầu trước mình.
Vậy nên nàng mới đưa ra yêu cầu cô phải giúp nàng đi giày.
Nhìn Kỷ Thanh Phạm khựng lại hai giây mới lên tiếng, Thịnh Chi cảm thấy mình đã giành được thế thượng phong. Sau bao lần bị Kỷ Thanh Phạm nắm thóp, cuối cùng nàng cũng có thể trút được sự bực bội.
Kỷ Thanh Phạm cúi người trước mặt nàng.
Một tay cô cầm chiếc giày cao gót, tay còn lại thì nắm lấy mắt cá chân của nàng.
Thịnh Chi vô thức nhìn đi chỗ khác, nàng luôn cảm thấy cảnh tượng này không giống với những gì mình hình dung. Hoặc có lẽ không phải là hình ảnh khác biệt, mà là cảm giác mang lại không giống với tưởng tượng của nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!