Giấc ngủ này của Thịnh Chi không mấy yên ổn, nàng luôn có cảm giác cơ thể mình cứ như đang chìm trong làn nước ướt át.
Nàng muốn cử động nhưng lại bị ôm thật chặt, không sao thoát ra được, mà dường như sâu trong lòng nàng cũng chẳng hề muốn né tránh.
Bên tai thỉnh thoảng lại vang lên giọng nói dịu dàng dỗ dành nàng, lúc lại đầy mị hoặc gọi tên nàng, thì thầm rằng thực lòng rất yêu nàng.
Những lời thì thầm không rõ ràng chẳng biết là từ đâu truyền tới.
Dường như còn mang chút nấc nở, cầu xin nàng v**t v*.
Nàng dường như cũng lần theo tiếng nói ấy mà chạm vào, cảm giác mềm mại, ướt át, hệt như những cánh hoa còn vương sương sớm.
Nàng chẳng thể cảm nhận rõ ràng, chỉ thấy những xúc cảm dồn dập như từng cơn sóng biển cuốn phăng nàng đi, khiến nàng cứ mãi chìm nổi, chẳng cách nào quay về được bờ.
Thậm chí khi đã tỉnh lại, nàng vẫn thấy cơ thể mình nặng nề.
Trong phòng ngủ vẫn buông rèm cửa, nhưng có lẽ vì bên ngoài trời đã sáng trưng nên trong phòng cũng không đến mức tối đen không nhìn rõ thứ gì giống như ban đêm.
Thịnh Chi khẽ nheo mắt rồi cử động, sau khi cảm nhận được điều gì đó, nàng nhìn người đang nằm trong lòng mình, lại nhìn những sợi tóc dài của hai người đang đan xen vào nhau, mất vài giây mới kịp phản ứng lại.
—— Đêm qua nàng đã ngủ cùng chị ấy...
Chiếc váy ngủ trên người cô vì không thắt dây nơ nên càng trở nên lỏng lẻo, chẳng thể che chắn được gì, để lộ một mảng lưng trần bóng loáng, còn mịn màng hơn cả ánh trăng thanh khiết.
Mái tóc xoăn dài óng ả xõa tung, không ít lọn tóc nằm trên người nàng, thân mật quấn quýt, mang lại một cảm giác triền miên không thể tách rời.
Nàng nhớ không lầm thì trước khi ngủ rõ ràng là Kỷ Thanh Phạm ôm nàng, sao lúc tỉnh dậy lại thành nàng ôm chặt chị không buông thế này? Kỷ Thanh Phạm dường như cũng vì bị ôm quá chặt nên thần sắc có chút không thoải mái.
Trong phút chốc, những cảm giác trong mộng đều ùa về, Thịnh Chi cảm nhận được sự tiếp xúc giữa da thịt với da thịt, có khoảnh khắc nàng còn ngỡ mình vẫn chưa tỉnh táo.
Thật là muốn mạng mà.
Chỉ cần vừa nghĩ đến đó, bên tai nàng phảng phất như lại nghe thấy giọng nói mềm mại khó chịu đến mức như sắp tan ra thành nước trong giấc mơ kia: "Giúp chị một chút..."
Tiếng r*n r* th* d*c ấy, tiếng gọi tên nàng như khóc ấy.
Nàng cảm thấy toàn thân như bị điện giật, cứ sững sờ duy trì tư thế đó, chỉ có sắc mặt là thay đổi liên tục.
Thật đáng sợ, sao nàng lại có thể nằm mơ như vậy chứ? Mà cho dù có mơ đi chăng nữa, tại sao nhân vật chính lại là Kỷ Thanh Phạm?
... Chắc chắn là vì đêm qua ngủ cùng chị ấy nên mới vậy, nếu không nàng sẽ chẳng bao giờ mơ thấy giấc mộng đó đâu.
Thịnh Chi thầm khẳng định ý nghĩ này trong lòng.
Mãi đến khi người trong lòng khẽ cựa quậy, nàng mới nhận ra mình vẫn còn đang ôm chị không buông.
Có lẽ vì vừa mới tỉnh nên trên gương mặt Kỷ Thanh Phạm hiếm khi lộ ra vẻ mơ màng, trông đáng yêu một cách kỳ lạ.
Dường như không ngờ rằng lúc tỉnh lại mình lại nằm trong lòng Thịnh Chi, cô lập tức thoáng ngẩn người ra một lúc.
Vừa thấy vẻ thẫn thờ của cô, mọi ý thức của Thịnh Chi đều quay về, nàng lập tức buông tay như thể vừa chạm phải vật thật nóng.
Nàng cố giữ bình tĩnh nói "Em đi tắm đây", nhưng lúc xuống giường lại suýt nữa ngã lăn xuống, cũng may là Kỷ Thanh Phạm đã kịp thời giữ nàng lại.
"Chi Chi này..." Kỷ Thanh Phạm nắm lấy cổ tay nàng, "Cẩn thận một chút, đừng để bị ngã."
Cô đưa tay kéo nàng lại, vẫn nằm đó nhưng đổi sang tư thế khác, chẳng mảy may để ý đến dây thắt của chiếc váy ngủ đang lỏng lẻo.
Thịnh Chi ngoái đầu nhìn lại, bị cảnh tượng này làm cho chấn động đến đỏ bừng mặt.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!