Thịnh Chi nhìn củ khoai tây mình vừa chặt hai cái. Nàng chưa từng quan sát kỹ xem khoai tây cụ thể phải cắt thế nào, dù sao bình thường cũng không cần nàng phải động tay vào.
Nhưng nhìn thế này, nàng cảm thấy khoai tây chắc không phải cắt như vậy.
Nhìn cứ kỳ kỳ.
Nàng không phải không nghe thấy tiếng Kỷ Thanh Phạm hỏi, nhưng dù nghe thấy cũng không buông dao xuống. Che giấu thì đã không kịp nữa rồi, thay vì lấp l**m, chẳng thà nàng cứ đường hoàng mà đáp lại.
Thịnh Chi: "Em thấy củ khoai tây này trông xấu quá nên mới thái nó."
Một câu nói vốn không mấy hợp lý, nhưng phối hợp với dáng vẻ nàng chặt củ khoai tây kia, lại có vẻ thuyết phục đến kỳ lạ.
Kỷ Thanh Phạm điềm nhiên tiến lên, cầm lấy con dao trong tay nàng. Cô có chút lo lắng Thịnh Chi lát nữa không cẩn thận sẽ cắt trúng tay.
Sau đó cô nhìn những khối khoai tây to nhỏ không đều kia, ánh mắt dịu đi, gương mặt thoáng hiện nụ cười: "Sao Chi Chi biết chị định làm cà ri khoai tây hay vậy? Chúng ta ăn ý thật."
Nghe Kỷ Thanh Phạm nói thế, Thịnh Chi hơi bất ngờ.
Ngay cả một người không biết nấu ăn như nàng còn thấy chỗ khoai tây này cắt không ổn, Kỷ Thanh Phạm không đời nào không nhìn ra. Nhưng chị ấy không hề chê bai, chẳng những không nói nàng cắt hỏng mà còn làm như hai người rất tâm ý tương thông.
Đôi mắt cong cong của cô lúc này cười lên đặc biệt dịu dàng, xinh đẹp.
Rồi những miếng khoai tây nàng cắt hỏng cũng được Kỷ Thanh Phạm tự nhiên nhận lấy, tiếp tục thái rồi hầm trong nồi cà ri.
Hơi nóng cùng hương thơm theo đó lan tả.
Như bị làn hơi nước ấy nhuộm phải, gò má của Thịnh Chi cũng mang theo chút hơi nóng.
Nàng khẽ mấp máy môi định nói gì đó, nhưng lại nghe Kỷ Thanh Phạm lên tiếng trước: "Nhưng những việc này Chi Chi không cần giúp đâu, muốn ăn gì cứ nói với chị là được."
Kỷ Thanh Phạm vừa nói vừa rửa tay, cô lau sạch những giọt nước vương trên tay rồi nhìn về phía Thịnh Chi.
Thực ra từ khi giả vờ mất trí nhớ đến nay, Thịnh Chi không ít lần bắt gặp ánh mắt đong đầy tình cảm gần như tràn ra ngoài này của Kỷ Thanh Phạm, nhưng nàng vẫn có chút khó thích nghi.
Không chỉ có ánh mắt, giọng nói của Kỷ Thanh Phạm cũng dịu dàng như thế: "Ở nhà, Chi Chi chỉ cần toàn tâm toàn ý ỷ lại vào chị là được rồi."
Tình ý dạt dào tựa những lời yêu đương lúc nồng nàn nhất.
Chỉ là —— lại tới nữa rồi.
Cái cảm giác kỳ lạ khiến da đầu nàng khẽ tê dại.
Dứt lời, Kỷ Thanh Phạm chú ý tới thần sắc của Thịnh Chi.
Sau một hai giây khẽ khựng lại, cô nhẹ nhàng tiến tới vòng tay ôm lấy eo nàng: "Dẫu sao nếu mất đi Chi Chi, chị sẽ không sống nổi... Chị không hề chắc chắn như những gì mình thể hiện ra đâu, chị thấy bất an lắm. Chị rất mong Chi Chi có thể ỷ lại vào chị nhiều hơn một chút, không muốn để Chi Chi rời xa chị..."
Hương thức ăn dần lan tỏa, trong tiếng thì thầm khe khẽ là những khao khát chẳng hề che giấu.
Bầu không khí ấm áp rốt cuộc sẽ không khiến người ta quá căng thẳng, thế là mọi sự kỳ lạ lại lắng xuống. d*c v*ng chiếm hữu và khống chế vừa lộ ra thăm dò cũng đã bị chủ nhân của nó thu lại. Kỷ Thanh Phạm ôm Thịnh Chi, cảm nhận được bàn tay Thịnh Chi nhấc lên rồi lại hạ xuống, dường như đang do dự xem có nên ôm lại cô hay không..... Thật đáng yêu.
Nhưng nghĩ tới thần sắc mà Thịnh Chi lộ ra trong thoáng chốc vừa rồi, Kỷ Thanh Phạm khẽ rũ mắt.
Thịnh Chi đối với chuyện này còn nhạy cảm hơn những gì cô tưởng tượng, dù cho nàng đã quên đi chuyện cũ giữa hai người, nhưng sự nhạy cảm ấy giống như một loại bản năng còn sót lại trong tiềm thức.
Nhưng cũng không thể nói như vậy, dù sao hồi cấp ba chính vì cô không biết kiềm chế h*m m**n chiếm hữu quá mức này mới khiến Thịnh Chi ngày càng rời xa cô, về sau vì muốn thu hút sự chú ý của Thịnh Chi mà cô lại dùng phương pháp sai lầm.
Khi đó cô còn quá non nớt, chỉ muốn nắm chặt lấy cánh chim, mà không biết rằng càng như thế, chim càng khao khát tự do.
—— Cô đáng lẽ nên dụ dỗ để bắt lấy nàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!