Chương 33: (Vô Đề)

Thịnh Chi ngồi trên bậc cầu thang, lắng nghe Kỷ Thanh Phạm dùng chất giọng đầy hoài niệm kể lại những chuyện đã xảy ra giữa hai người.

Nàng rốt cuộc không phải mất trí nhớ thật, nên chỉ nghe một lúc là nhận ra ngay, những chuyện Kỷ Thanh Phạm kể lại thật sự đã từng xảy ra ở quá khứ — và cũng chỉ giới hạn ở những phần tốt đẹp nhất.

Càng về sau, những lời nói thật càng ít đi. Khi nhắc đến những rạn nứt trong mối quan hệ, cô gần như đều đã tô hồng, biến chúng thành một phiên bản giả tạo chẳng liên quan gì đến thực tế, thậm chí đoạn thời gian tồi tệ nhất còn bị cô lờ đi không một lời nhắc tới.

Tuy nhiên, chính điều này lại khiến Thịnh Chi dần bình tâm lại.

—— Hiện tại, nghe Kỷ Thanh Phạm nói dối nàng trái lại còn thấy tỉnh táo hơn. Nàng chỉ sợ nhất là kiểu thật giả lẫn lộn khiến người ta không cách nào phân biệt nổi. Một khi đã bắt đầu mơ hồ giữa thực và ảo, những phương diện khác cũng sẽ sớm bị cuốn theo vòng xoáy đó.

Kỷ Thanh Phạm nói rất nhiều, cô kiểm soát mức độ "tô hồng" kỷ niệm rất khéo léo. Cô không hoàn toàn che giấu những mâu thuẫn, chỉ là khôn ngoan thay đổi cách diễn đạt. Cô kể về sự rung động và quá trình theo đuổi nàng, kể về việc hai người đối chọi gay gắt trong mắt người khác ra sao, nhưng lại lén lút hôn nhau dưới ánh hoàng hôn trong phòng học vắng người như thế nào, rồi cả những lựa chọn và lời hẹn ước sau khi tốt nghiệp.

Mọi thứ nghe thật chân thực và tốt đẹp, không hề có cảm giác giả tạo. Hơn nữa, nó hoàn toàn khớp với bộ kịch bản mà Kỷ Thanh Phạm đã dựng lên trước đó.

Nếu những lời cô nói lúc trước chỉ như một vòng tròn mới vẽ được một nửa, thì những hồi ức cô kể hôm nay chính là nét vẽ hoàn hảo để khép kín vòng tròn ấy. Một vòng tròn không một kẽ hở.

Thịnh Chi hầu như không nói gì. Để tránh lỡ lời làm lộ tẩy, suốt quá trình nàng chỉ đáp lại bằng những âm mũi hừ hừ hoặc đặt vài câu hỏi ngắn, phần lớn thời gian đều là Kỷ Thanh Phạm độc thoại.

"Chi Chi, em không biết đâu, thanh xuân khi đó của chị u ám biết nhường nào, thật may vì đã có em xuất hiện." Giọng Kỷ Thanh Phạm mang theo chút ý cười.

Câu nói đã dứt nhưng ẩn ý bên trong dường như vẫn còn đó, chờ đợi người nghe tự mình suy ngẫm.

Thịnh Chi vốn đang thất thần vì mải nghĩ về chuyện cũ, nghe thấy câu này thì hồn vía lập tức bay ngược trở về.

—— "Thanh xuân u ám, thật may vì có em xuất hiện."

Kiểu lời thoại này chẳng cần dùng não cũng biết là có ý nghĩa gì. Trong chớp mắt, đầu óc Thịnh Chi hiện ra vô số kịch bản sến súa muốn nối da gà, bao gồm: dồn vào góc tường, mắt đỏ, lời thoại kiểu "mạng này cho em" hay "em là ánh sáng duy nhất đời chị"...

Hàng loạt từ ngữ gào thét trong lòng, nàng khựng lại một chút, uyển chuyển đáp: "Câu tiếp theo chị định nói em là ánh sáng duy nhất của đời chị đấy à? Đừng như thế chứ, nghe sến lắm."

Giọng điệu Kỷ Thanh Phạm khựng lại, bầu không khí mập mờ cũng tan biến trong phút chốc, cô không nhịn được mà bật cười.

Kỷ Thanh Phạm chớp mắt: "Nói đi cũng phải nói lại, bây giờ chị cũng đang là Tổng giám đốc mà. Theo suy nghĩ của Chi Chi, chẳng phải lúc này chị nên cười lạnh một tiếng, sau đó nắm chặt cổ tay em, xích em lại, rồi dùng vẻ mặt u ám b*nh h**n nói với em rằng..."

Nói đến đây, thần sắc trên mặt cô bỗng thay đổi, cô thật sự đưa tay nắm lấy cổ tay nàng, làm ra tư thế như muốn giam giữ: "Chi Chi, cho dù em có mất trí nhớ thì cũng đừng hòng rời xa chị."

Lời nói mang theo sự đe dọa, nhưng âm cuối lại chất chứa nỗi lưu luyến: "Chúng ta sẽ mãi mãi bên nhau, vĩnh viễn không bao giờ xa cách."

Nhờ vào vẻ ngoài xuất sắc, dù là đang diễn kịch thì cô trông vẫn toát lên một vẻ nguy hiểm đầy quyến rũ. Kỷ Thanh Phạm nắm cổ tay nàng rất nghiêm túc, Thịnh Chi thử rút tay ra mấy lần mà không được.

Thịnh Chi: "..."

Nàng lấy tay còn lại che mắt, thực sự không ngờ Kỷ Thanh Phạm cũng từng đọc qua mấy loại truyện này, chủ yếu là trông chị ấy có vẻ còn sành sỏi hơn nàng, diễn rất tròn vai. Nàng không thể tưởng tượng nổi dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm khi đọc những thứ này, cũng giống như không thể tưởng tượng được cảnh chị ấy xem mấy video mà trẻ con không được xem vậy.

Thịnh Chi bỏ tay xuống: "Chị diễn cũng giống thật đấy."

Trông cứ như một kẻ cố chấp b*nh h**n muốn giam cầm nàng vậy, lúc nghe cô nói, có khoảnh khắc nàng đã cảm thấy rùng mình một chút. Dù nghe qua thì không khác lời tỏ tình là mấy, nhưng cảm giác mang lại thì hoàn toàn tương phản.

Nàng không nói rõ được là không ổn ở đâu, tóm lại là có chút kỳ lạ. Rõ ràng biết là diễn, nhưng vẫn cảm nhận được một sự nguy hiểm rất vi diệu. Cứ như thể... Kỷ Thanh Phạm đang nói thật lòng vậy..... Thôi bỏ đi, cái miệng của Kỷ Thanh Phạm nói dối đã đạt đến trình độ thượng thừa, diễn gì mà chẳng giống.

Thịnh Chi đè nén cảm giác kỳ lạ trong lòng xuống.

Kỷ Thanh Phạm mỉm cười dịu dàng, buông cổ tay nàng ra, khẽ đáp: "Chị cũng thấy mình diễn đạt."

Cổ tay được tự do, Thịnh Chi thuận tay nhìn đồng hồ mới phát hiện sau một hồi dây dưa thì đã đến giờ tan tầm rồi.

Nhìn thời gian, phản ứng đầu tiên của nàng là không được tăng ca.

Nàng cảnh giác nhìn Kỷ Thanh Phạm: "Nói trước nhé, là chị kéo em xuống đây rồi lại đi lên, sau đó lại làm em bỏ bê công việc, nên không được bắt em tăng ca đâu đấy."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!