Chương 32: (Vô Đề)

Sau chuyện đó, Thịnh Chi cảm nhận rõ ràng Kỷ Thanh Phạm đã bắt đầu nói nhiều hơn một chút, giống như chú chó con bạn vừa mang về nhà vốn luôn bất an, nay rốt cuộc cũng bắt đầu thích ứng và dần hòa nhập với gia đình này.

—— Cô bắt đầu thân cận với nàng, tuy đôi khi vẫn còn chút cẩn thận dè dặt, nhưng nhìn chung đã không còn cảm giác bất an như trước nữa.

Hôm đó sau khi tan học, Thịnh Chi đột nhiên hỏi Kỷ Thanh Phạm có muốn ngày mai xin nghỉ để cùng nàng đi chơi một ngày không.

Thực ra trước đây, tần suất đến trường của Thịnh Chi không cao lắm, cũng chỉ mới gần đây nàng mới bắt đầu đi học đúng giờ. Khi sự thay đổi này mới bắt đầu, đám bạn bè xấu của nàng đã một phen kinh ngạc, cứ tưởng nàng muốn quyết chí tự cường, chăm chỉ học hành. Kết quả là vào tiết nàng vẫn thế, cứ nằm bò ra bàn suốt cả buổi sáng, chẳng qua là đổi địa điểm để ngủ mà thôi.

Đối với những học sinh ham chơi không lo học hành như các nàng, việc xin nghỉ đi chơi dường như là chuyện thường tình, dù sao có buông thả hay lãng phí thời gian thế nào thì cũng có gia đình đứng ra lo liệu.

Thế nhưng Thịnh Chi chưa bao giờ rủ Kỷ Thanh Phạm đi chơi. Không những không rủ, vào thứ Bảy và Chủ nhật, nàng còn thường xuyên kéo cô đến nhà để cùng nghe gia sư riêng của mình giảng bài. Lý do nàng đưa ra là "học một mình chán lắm", rồi còn nhét vào tay cô không ít những cuốn sách bài tập nâng cao mà có tiền cũng khó mua được ở bên ngoài.

"Để không cũng phí, nếu chị chịu làm hộ em thì đúng là giải quyết được cho em một đống rắc rối đấy." Nàng nháy mắt với cô.

Thực ra những bài này đều là do nàng nhờ giáo viên biên soạn riêng cho Kỷ Thanh Phạm, dựa theo trình độ của cô để giúp cô củng cố và nâng cao kiến thức.

Trước đó, Thịnh Chi đã tìm cơ hội để Kỷ Thanh Phạm làm một bài kiểm tra nhằm đánh giá thực lực thật sự. Những bài thi ở trường mà Kỷ Thanh Phạm làm vốn đã được cô khống chế để giữ mức điểm trung bình nên không có giá trị tham khảo, nàng dứt khoát bảo cô làm một bài thi để xem khả năng thật sự của cô đến đâu.

Lý do nàng đưa ra để bảo cô làm bài cũng coi như là thẳng thắn, nhưng chỉ bảo là muốn xem thành tích thật của cô chứ không nói cụ thể là để làm gì. Sau khi giáo viên chấm bài xong, nàng đã chân thành khen Kỷ Thanh Phạm lợi lại.

Lời khen nồng nhiệt đến mức làm vành tai Kỷ Thanh Phạm đỏ bừng, cô quay mặt đi chỗ khác, không dám nhìn vào đôi mắt sáng long lanh của nàng: "Cũng... cũng không giỏi như em nói đâu."

Thịnh Chi biết Kỷ Thanh Phạm lớn hơn nàng hai tuổi.

Tuy nhiên, dù Kỷ Thanh Phạm lớn tuổi hơn, nàng cũng chẳng bao giờ gọi cô là tỷ tỷ. Ngược lại, những biệt danh như "Phạm bảo", "Phạm Phạm" thì nàng gọi không ít, còn dùng ngày sinh của hai người để đưa ra những lý lẽ kỳ quặc.

Nàng lật từng trang lịch, hùng hồn tuyên bố: "Phạm bảo chị nhìn xem, sinh nhật em là ngày 11 tháng 8, sinh nhật chị là ngày 8 tháng 11, thật là có duyên, chị còn kém em những ba tháng cơ mà."

Nàng hoàn toàn không đề cập đến năm sinh.

Đối với người khác, nàng không hề để ý cách xưng hô. Khi muốn làm phiền Giang Vãn Âm, nàng mở miệng một tiếng "Vãn Âm tỷ tỷ", ngọt ngào bao nhiêu có bấy nhiêu, nhưng duy nhất chỉ với Kỷ Thanh Phạm là nàng nhất quyết không gọi một tiếng tỷ tỷ.

Giống như việc nàng thường cùng đám bạn vào quán bar, nhưng chưa bao giờ đưa Kỷ Thanh Phạm đi theo những nơi lộn xộn đó.

Đó là một ranh giới rất vi diệu.

Thực tế mà nói, đây là lần đầu tiên Thịnh Chi bảo Kỷ Thanh Phạm xin nghỉ để cùng mình đi chơi.

Thật hiếm thấy và cũng thật bất ngờ.

Thịnh Chi tỏ vẻ như thể chỉ thuận miệng nhắc đến, thậm chí nàng còn chẳng buồn cử động, vẫn nằm bò trên bàn, chỉ xoay mặt về phía Kỷ Thanh Phạm.

Kỷ Thanh Phạm không ngờ nàng lại nói vậy, theo bản năng hỏi: "Chỉ có em và chị thôi sao?"

Thịnh Chi lúc này mới vươn vai ngồi dậy: "Đúng thế, chỉ có em với chị thôi, mấy đứa kia đều bận cả rồi."

Kỷ Thanh Phạm khẽ đáp một tiếng. Vẻ mặt vốn đang rất căng thẳng và mong chờ lúc đầu, sau khi nghe lời nàng nói thì lại thoáng chút buồn bã, hóa ra là vì những người khác đều không có thời gian sao...

Nhưng dù là vậy, việc em ấy tìm đến cô thay vì người khác cũng khiến Kỷ Thanh Phạm cảm thấy rất vui, đủ để xua tan mọi cảm xúc khác.

Như sợ Thịnh Chi lát nữa sẽ đổi ý đi tìm người khác, Kỷ Thanh Phạm nhanh chóng đồng ý.

Thịnh Chi cũng không ngờ mọi chuyện lại thuận lợi như vậy. Tuy hỏi một cách tùy ý nhưng nàng vẫn hơi lo lắng Kỷ Thanh Phạm muốn đi học mà không chịu đi chơi.

Nếu không phải vì qua ngày mai là không kịp, nàng cũng muốn chờ đến thứ Bảy hay Chủ nhật mới rủ chị ấy đi, lúc đó thời gian sẽ thong thả hơn ngày thường.

Nhưng Kỷ Thanh Phạm đã đồng ý là tốt rồi.

Đối với Thịnh Chi, xin nghỉ phép là chuyện nhỏ, điều duy nhất nàng lo lắng là liệu Kỷ Thanh Phạm có từ chối hay không thôi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!