Vết thương trên người Kỷ Thanh Phạm vốn không quá nghiêm trọng, cộng thêm việc bôi thuốc đều đặn mỗi ngày nên dù bị thương vào thứ Sáu, đến Chủ nhật cô đã gần như lành hẳn.
Vết thương thì đã lành, nhưng Thịnh Chi nhìn đi nhìn lại vẫn thấy phần tóc mái của Kỷ Thanh Phạm dài quá rồi.
Chẳng lẽ sinh hoạt hằng ngày không thấy vướng mắt sao?
Nàng thật sự nhìn không nổi nữa. Đợi đến Chủ nhật, sau khi bác sĩ gia đình kiểm tra và xác nhận vết thương không còn ảnh hưởng gì, nàng liền để nhà tạo mẫu tóc riêng của mình làm cho cô một kiểu tóc mới.
Phần tóc mái lòa xòa hơi u ám được tỉa lại theo lớp, mái tóc đen dài phía sau cũng được cắt bớt một chút đến ngang ngực, rủ xuống mềm mại ngay đoạn thắt lưng.
Thịnh Chi đứng sau lưng Kỷ Thanh Phạm, nhìn cô qua gương, không tiếc lời khen ngợi: "Chị thật đẹp, da trắng, mắt cũng xinh nữa."
Kỷ Thanh Phạm nghe xong có chút không tự nhiên, trước giờ chưa từng có ai khen cô như thế. Cô cũng chưa bao giờ làm tóc ở tiệm, toàn tự mình cắt đại, vì thấy phiền nên thường xuyên quên tỉa tóc.
Trên người Thịnh Chi rất thơm, lúc nào nàng cũng mang theo mùi hương ngọt ngào ấy.
Mãi sau Kỷ Thanh Phạm mới khẽ nói: "... Em cũng đẹp lắm."
Thịnh Chi bị câu nói có phần lắp bắp của cô chọc cho cười nghiêng ngả. Cười xong, nàng vuốt mái tóc trước gương, hoàn toàn không khiêm tốn: "Đó là đương nhiên rồi, em vốn dĩ rất đẹp mà."
Dù vẫn đang là học sinh nhưng Thịnh Chi lại nhuộm một mái tóc màu hồng nhạt vô cùng nổi bật. Nàng có vóc dáng cao gầy, mái tóc dài buông xõa sau lưng, đuôi tóc hơi xoăn nhẹ, trông cực kỳ cá tính.
Kỷ Thanh Phạm chú ý thấy tai trái của nàng có đeo một chiếc khuyên tai màu đen tuyền. Không biết làm bằng chất liệu gì nhưng nó không hề xỉn màu mà lại nhìn rất trong suốt.
Đang nói, Thịnh Chi chợt nhận ra điều gì đó, giọng điệu trở nên kỳ lạ: "... Oa, không phải chứ, Kỷ Thanh Phạm, tai chị đỏ lên rồi kìa."
Nàng giống như vừa phát hiện ra chuyện gì lạ lắm, bởi ấn tượng của nàng về người trước mặt là một cây nấm lầm lì ít nói. Hóa ra cây nấm này không phải chỉ biết im lặng mà là đang xấu hổ sao?
Thịnh Chi nhìn vành tai cô ngày càng đỏ, không kìm được mà thổi một hơi vào đó.
Nàng toại nguyện nhìn gò má Kỷ Thanh Phạm cũng bắt đầu ửng hồng, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Chị đáng yêu thật đấy."
Kỷ Thanh Phạm lúng túng mím môi, trái tim trong lồng ngực đập loạn xạ.
Thứ Hai, trường học bắt đầu vào tiết.
Buổi sáng Thịnh Chi không đến, mãi đến buổi chiều nàng mới xuất hiện.
Nàng đến vừa kịp lúc, chỉ còn khoảng năm sáu phút nữa là vào học.
Chỗ ngồi của nàng ở hàng sau gần cửa sổ.
Sau khi đến, Thịnh Chi đứng ở cửa lớp nhìn một vòng. Tìm thấy chỗ Kỷ Thanh Phạm đang ngồi, nàng nhếch môi rồi đi tới gõ gõ bàn của người bạn cùng bàn với cô: "Tôi đổi chỗ với cậu được không, cậu ra chỗ tôi ngồi đi. Chỗ đó gần cửa sổ, học mệt có thể nhìn ra ngoài ngắm cảnh."
Khi nói những lời này, giọng điệu của nàng tuy không tệ nhưng chẳng có chút dáng vẻ thương lượng nào, rõ ràng đang thông báo, nếu cứng rắn hơn chút nữa thì chính là ra lệnh.
Kỷ Thanh Phạm cầm bút, hôm nay cô cứ cúi gằm mặt xuống. Vì mới cắt tóc nên có rất nhiều người nhìn cô, khiến cô vừa không thích ứng vừa thấy ngượng ngùng.
Thịnh Chi đã nói muốn đổi, người khác liền không có quyền từ chối.
Bạn cùng bàn của Kỷ Thanh Phạm nhanh chóng thu dọn sách vở rồi ngồi vào chỗ của Thịnh Chi. Ngăn bàn và mặt bàn của nàng còn sạch hơn cả mặt người, hoàn toàn không cần phải dọn dẹp gì.
Đổi chỗ xong, Thịnh Chi ngồi ngay bên cạnh Kỷ Thanh Phạm. Không khí trong lớp bỗng chốc yên tĩnh đến đáng sợ, mọi người đều nghĩ Kỷ Thanh Phạm đã chọc giận nàng ở đâu đó. Nhưng nhìn bộ dạng của Thịnh Chi thì không giống như muốn bắt nạt cô, thậm chí giọng điệu còn rất thân thiết: "Sao chị cứ cúi đầu suốt thế? Rõ ràng tóc cắt xong nhìn đẹp thế này, tay nghề của nhà tạo mẫu nhà em vẫn rất đáng tin mà."
Kỷ Thanh Phạm nắm chặt bút, đôi môi mấp máy nhưng không phát ra âm thanh. Thịnh Chi liếc thấy mọi người xung quanh đang nhìn mình, nàng có chút mất kiên nhẫn "hừ" một tiếng: "Nhìn cái gì? Sắp vào lớp rồi lo mà đọc sách đi."
Nghe Thịnh Chi nói câu này một cách đầy lý lẽ, khóe miệng mấy người kia không nhịn được mà giật giật, nhưng vì sợ bị nàng phát hiện nên vội vàng cúi đầu, bất kể thật hay giả đều chăm chú nhìn vào sách.
Thịnh Chi thu lại ánh mắt, nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm. Đôi chân dài dưới gầm bàn không chịu ngồi yên mà lấn sang dưới bàn của cô, khẽ chạm vào chân cô, ánh mắt đầy vẻ trêu chọc: "Sao không ngẩng đầu lên hả?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!