Giọng điệu của Kỷ Thanh Phạm khi nhắc về kỷ niệm thật quá đỗi ngọt ngào, tựa như cô đang cùng người thương hồi tưởng lại những năm tháng từ vườn trường đến lễ đường, về những điều tuyệt đẹp họ đã từng làm khi còn ngồi trên ghế nhà trường.
Không gian xung quanh vẫn tĩnh lặng như thế, hòa cùng giọng nói dịu dàng và thanh âm trầm thấp lưu luyến của cô, tạo nên một bầu không khí lãng mạn khó lòng diễn tả bằng lời.
Cô dường như đang nhớ lại rất nhiều chuyện, khóe môi bất giác khẽ cong lên thành nụ cười nhạt, nhưng khi thấy Thịnh Chi không có phản ứng gì, nụ cười ấy liền khựng lại rồi tan biến.
"Xin lỗi Chi Chi, chị quên mất là em không còn nhớ những chuyện đó nữa..." Kỷ Thanh Phạm vén sợi tóc vương bên tai ra sau, nỗi buồn giấu sâu trong lời nói, nhưng cũng không đến mức khiến người ta hoàn toàn chẳng nhận ra sự hụt hẫng của cô, khiến lòng người không khỏi xót xa.
Nói xong, cô im lặng vài giây rồi khẽ thở dài, lúc ngước mắt lên, trong ánh nhìn lại thoáng hiện lên chút mong chờ: "Nhưng mà Chi Chi à, nghe chị nói xong, em có nhớ ra chút gì không?"
"... Không có," Thịnh Chi nhìn thẳng vào mắt cô, giọng nói dường như cũng chậm lại theo nhịp điệu ủa những hồi ức mà cô vừa kể lại, "Em không nhớ được gì hết."
Trước câu trả lời của nàng, hàng mi Kỷ Thanh Phạm khẽ run, cô thaấp giọng đáp: "Không sao đâu."
Hàng mi dày cong vút vẫn còn ướt, trông càng đen nhánh và dài, khiến cô nhìn thêm phần đáng thương.
Sau khi trả lời xong, Thịnh Chi vẫn không thể dời mắt khỏi người Kỷ Thanh Phạm.
Nàng nghĩ, đây quả thực là một màn diễn xuất gần như không kẽ hở.
Thế nhưng, điểm sơ hở duy nhất chính là vào những năm cấp ba đó, giữa nàng và Kỷ Thanh Phạm chưa từng xảy ra những chuyện như chị vừa miêu tả.
Chị ấy miêu tả thật tình tứ ngọt ngào, hệt như một giấc mộng về tình yêu từ đồng phục học sinh đến váy cưới.
Nhưng thời cấp ba đó, hai người lấy đâu ra chuyện lén lút hôn nhau chứ? Trái lại, lúc đó còn không ít lần đối đầu gay gắt.
Nếu nàng thực sự quên mất Kỷ Thanh Phạm, thì với những cái bẫy được giăng ra này, có lẽ nàng đã bắt đầu tin vào cái gọi là "tình thâm" của chị rồi.
Đầu tiên là dặn nàng đừng gọi thân mật trước mặt mọi người, sau đó lại bảo mình chỉ cố ý nói không thật lòng, thực chất lại rất thích nghe nàng gọi như thế. Rồi thêm những cử chỉ khiến nàng hiểu lầm là chị đang xúc động, lại còn ghé tai giải thích những chuyện mập mờ kia...
Nhất là cảnh tượng nàng quay lại tìm Kỷ Thanh Phạm rồi thấy chị ấy vừa rơi nước mắt, vừa thì thầm bảo nàng đừng đi.
—— Ánh mắt yếu ớt bất lực, từng động tác tràn đầy bất an, như không thể rời xa nàng.
Chị ấy cứ quấn quýt dính lấy nàng, muốn ôm muốn hôn..... Khiến nàng không cách nào chống đỡ nổi.
Cảnh tượng ấy, e rằng ngay cả cây vạn tuế nghìn năm không nở cũng phải trổ ra những bông hoa xinh xắn nhất.
Nàng chợt nảy ra ý nghĩ, nếu mình cứ tiếp tục giả vờ, liệu Kỷ Thanh Phạm có diễn tiếp mãi không?
Nhưng ý nghĩ này vừa xuất hiện, nàng đã lập tức phủ định trong lòng.
Nàng có thể khẳng định Kỷ Thanh Phạm chắc chắn đang toan tính điều gì đó.
Khi ấy mối quan hệ giữa hai người vốn đã rất tệ, vậy mà Kỷ Thanh Phạm vẫn luôn biết cách lấy lòng mẹ nàng. Với sự thông minh và chí tiến thủ, chị ấy đã dỗ dành khiến bà cảm thấy hài lòng về mọi mặt. Nếu không thì làm sao ngay khi Vân Tiện đào hôn, bà đã lập tức sắp xếp cuộc hôn nhân hợp đồng này cho nàng và chị. Nàng đoán có lẽ mẹ đã có ý định từ lâu rồi.
Đối với việc kết hôn hợp đồng, Kỷ Thanh Phạm cũng không hề phản đối, thậm chí sau khi hợp đồng hết hạn, chị ấy còn thẳng thắn bày tỏ mong muốn duy trì mối quan hệ hôn nhân này.
Vì lẽ đó, những hành động trước mắt này cũng chỉ để vỗ về một kẻ "mất trí nhớ" như nàng. Mượn cớ nàng đã quên sạch chuyện quá khứ mà tung ra đủ mọi chiêu trò, hòng khiến nàng chẳng còn tâm trí nào để nghĩ đến việc chấm dứt cuộc hôn nhân này nữa.
Vỗ về được nàng rồi, vậy sau đó thì sao?
Mưu đồ của Kỷ Thanh Phạm chắc chắn không chỉ có bấy nhiêu thôi đúng không?
Thịnh Chi thẫn thờ quá rõ ràng khiến Kỷ Thanh Phạm để ý. Phản ứng của Thịnh Chi không giống như cô dự đoán, rõ ràng lúc trước còn bị cô trêu chọc đến mức ngượng ngùng, vậy mà ngay khi cô nhắc về quá khứ, sắc mặt nàng liền thay đổi, thậm chí còn vô thức khẽ nhíu mày, trông như đang đau đầu.
"Chi Chi," Kỷ Thanh Phạm dùng đầu ngón tay khẽ chạm vào lòng bàn tay nàng, "Có phải chị cứ nhắc chuyện cũ làm em thấy không thoải mái không?"
Thịnh Chi càng nghĩ càng rối, lý trí thì hiểu rõ đây đều là thủ đoạn, là bước đệm cho những toan tính kỹ lưỡng, nhưng về mặt tình cảm, nàng lại không kìm lòng được mà rung động, vô thức lún sâu vào cạm bẫy dịu dàng.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!