Nghe Kỷ Thanh Phạm tự giới thiệu, lại còn mở miệng một tiếng "Chi Chi" thân mật vô cùng, khẳng định hai người sau khi cưới luôn rất ân ái, Thịnh Chi cảm thấy chuyện này chẳng khác gì chuyện cười nhảm nhí nhất năm.
Vì biểu hiện giống như mất trí nhớ của Thịnh Chi, vị bác sĩ vừa rời đi không lâu lại quay lại phòng bệnh để hỏi han và làm một vài kiểm tra.
Có thể xác định rằng Thịnh Chi đúng là đã mất đi một phần ký ức, những ký ức liên quan đến Kỷ Thanh Phạm đều trở nên mờ nhạt, rõ rệt nhất chính là nàng hoàn toàn quên sạch người tên Kỷ Thanh Phạm này.
Trường hợp này thực ra có rất nhiều tiền lệ, y học gọi là mất trí nhớ chọn lọc, thường xảy ra khi bệnh nhân chịu k*ch th*ch mạnh từ bên ngoài hoặc bị chấn thương vùng đầu do va chạm.
"Thưa bác sĩ, khoảng bao lâu thì cô ấy sẽ khôi phục trí nhớ?" Kỷ Thanh Phạm cầm tấm phim chụp CT hỏi.
Bác sĩ cũng có chút thổn thức trước kết quả này, bị người yêu quên mất chắc hẳn là cảm giác rất khó chịu, ông không khỏi trấn an: "Thực ra mất trí nhớ chọn lọc vẫn có khả năng hồi phục rất lớn. Hãy để bệnh nhân tiếp xúc nhiều hơn với những sự vật quen thuộc trước đây, hoặc đưa cô ấy trải nghiệm lại những việc đã từng trải qua để tạo ra những k*ch th*ch có chọn lọc, những điều này đều giúp cô ấy dần dần thức tỉnh ký ức."
Nghe bác sĩ nói, thần thái Kỷ Thanh Phạm càng thêm cô độc, đầu ngón tay không tự chủ được mà run rẩy nhẹ. Trong đôi mắt trong vắt như sương như ngọc thoáng phủ một tầng u buồn, trông cô lúc này chẳng khác nào một nhành lan trắng sắp héo rũ vì bị người yêu lãng quên.
Thịnh Chi thu hết cảnh này vào mắt, trong lòng vừa thấy nực cười vừa thầm mỉa mai.
Rõ ràng chỉ là cuộc hôn nhân giả vì lợi ích, là đối thủ một mất một còn của nhau, ai không biết lại cứ tưởng tình cảm giữa hai người sâu đậm lắm không bằng.
Sau khi dặn dò vài câu, bác sĩ rời đi. Kỷ Thanh Phạm đóng cửa phòng bệnh, đi đến bên giường Thịnh Chi, giọng nói vô cùng săn sóc: "Vừa tỉnh dậy có lẽ em vẫn còn thấy buồn nôn, đợi Chi Chi thấy đỡ hơn chút chị sẽ rót nước cho em... Chiếc điện thoại bị hỏng trong vụ tai nạn chị đã mua cái mới cho em rồi, cũng đã sắp xếp người khôi phục lại dữ liệu."
Bốn mắt nhìn nhau.
Gương mặt người phụ nữ hiện lên vẻ dịu dàng ôn nhu mà nàng chưa từng thấy bao giờ. Ngay cả cách xưng hô cũng đã thay đổi, không còn gọi cả họ lẫn tên "Thịnh Chi" nữa mà chuyển sang hai chữ "Chi Chi" đầy thân mật.
Phải mất vài giây, Thịnh Chi mới thoát khỏi cảm giác hoang đường đó để quay về thực tại.
Nàng nheo mắt, quan sát kỹ người phụ nữ đang đứng bên giường.
Sự việc bất thường tất có uẩn khúc.
Kỷ Thanh Phạm diễn sâu như vậy, một là vẫn không tin nàng mất trí nhớ nên đang tìm cách lừa nàng; hai là chị ta tin rồi, nên định gài bẫy để sau này khi nàng "khôi phục trí nhớ", chị ta sẽ lấy những chuyện xảy ra trong thời gian này ra để làm nàng bẽ mặt.
Nàng vẫn chưa chắc Kỷ Thanh Phạm thuộc trường hợp nào, nhưng có một điều chắc chắn, dù là trường hợp nào thì Kỷ Thanh Phạm cũng chẳng có ý đồ tốt đẹp gì.
Thế là Thịnh Chi càng ra sức giả vờ mất trí nhớ, nàng bày ra vẻ mờ mịt xen lẫn chút cảnh giác với người lạ: "Lúc nãy chị nói chị là vợ tôi, chúng ta còn... rất ân ái sao?"
Kỷ Thanh Phạm khẽ "ừ" một tiếng, hốc mắt ửng hồng khiến câu trả lời của cô trông vô cùng chân thật: "Tình cảm của chúng ta rất sâu đậm."
—— Cứ bịa đi, để xem chị bịa được đến đâu.
Thịnh Chi hừ lạnh trong lòng, không để cô có thời gian suy tính, nàng tiếp tục nhìn chằm chằm vào cô rồi hỏi: "Vậy ban đầu là ai theo đuổi ai?"
Kỷ Thanh Phạm không chút chột dạ, nghênh tiếp tầm mắt của nàng bằng ánh mắt thâm tình thắm thiết: "Chị theo đuổi em."
Thịnh Chi hỏi nhanh hơn: "Chị theo đuổi tôi? Vậy chị có biết tôi thích ăn trái cây gì không?"
Kỷ Thanh Phạm khẽ thở dài: "Dâu tây và cherry."
... Vậy mà lại đúng?
Thịnh Chi hơi nghi ngờ, cảm thấy chắc là Kỷ Thanh Phạm đoán mò thôi: "Loại trái cây tôi ghét nhất là gì?"
"Táo và lê."
Hỏi liên tiếp mấy câu, thậm chí có những câu góc độ rất oái oăm, nhưng Kỷ Thanh Phạm trả lời không hề vấp. Cô không chỉ đáp đúng tất cả mà còn vừa cho nàng xem ảnh giấy đăng ký kết hôn, vừa kể lể những chuyện ngọt ngào trước kia giữa hai người, nghe đến mức Thịnh Chi bắt đầu nghi ngờ nhân sinh.
Có một khoảnh khắc nàng suýt thì tưởng mình mất trí nhớ thật, hoặc là đã xuyên không đến một thế giới song song nào đó mà ở nơi ấy hai người thực sự yêu nhau thắm thiết. Nếu không, làm sao Kỷ Thanh Phạm lại có thể hiểu rõ về nàng đến thế?
Nhận ra những ý nghĩ quái dị trong đầu mình, Thịnh Chi lập tức gạt đi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!