Chương 29: (Vô Đề)

Thịnh Chi cứ hậm hực bước xuống lầu, chẳng buồn quay đầu lại nhìn lấy một cái.

Nàng đi được một quãng khá xa mới sực nhận ra không biết từ lúc nào, phía sau chẳng còn nghe thấy tiếng động gì nữa.

Lúc này quay đầu lại nhìn, làm gì còn tiếng động nào, đến bóng người cũng chẳng thấy đâu.

Vốn đang cơn giận, nàng lập tức càng thấy bực mình hơn.

Chị ấy chỉ có bấy nhiêu kiên nhẫn thôi sao?

Mới đến mức đó thôi đã bỏ cuộc, đuổi theo chưa được vài bước đã quay về rồi?

Tốt.

Thật sự là quá tốt mà.

Thịnh Chi càng nghĩ càng thấy Kỷ Thanh Phạm chắc chắn chẳng muốn đuổi theo nàng làm gì, chẳng qua chưa đến giờ tan làm nên mới làm bộ làm tịch cho có lệ vậy thôi. Biết đâu chừng vừa quay đi, chị ta đã mách mẹ nàng rằng nàng về sớm không chừng.

Chẳng chạy đi đâu được, nhất định là như thế rồi.

Nàng vừa nghĩ, ngọn lửa trong lòng lại bùng lên dữ dội hơn, nàng lập tức xoay người, quyết định quay lại tìm Kỷ Thanh Phạm hỏi cho ra nhẽ.

Cứ bước lên một bậc thang, nàng lại thầm mắng một câu "đồ phụ nữ xấu xa" trong lòng.

Kết quả là khi vừa đi lên được một đoạn, còn chưa lên tới tầng trên, nàng đã nhìn thấy người mà nàng vừa mắng thầm mấy lượt đang bám chặt lấy tay vịn cầu thang, ngồi bệt trên bậc đá.

Hóa ra chị ấy không hề quay về.

Nhưng trông trạng thái của cô rất tệ, sắc mặt tái nhợt, bàn tay ôm ngực cũng trắng bệch, những đốt ngón tay đang nắm chặt tay vịn cũng hằn lên màu trắng vì dùng lực quá mạnh. Ngay cả màu son đỏ ướt át lúc trước cũng nhạt đi, không có lớp son che phủ, trông cô càng thêm suy nhược.

Chị ấy hẳn là đang rất khó chịu.

Phải đến khi lại gần, Thịnh Chi mới phát hiện trên mặt Kỷ Thanh Phạm vẫn còn vương nước mắt.

Người phụ nữ ấy dường như không thở nổi, hơi thở vừa nhẹ vừa dồn dập, cô nhắm nghiền mắt, hàng mi run rẩy nhòe đi vì nước mắt, đôi môi không ngừng thì thầm điều gì đó.

Thực ra khoảnh khắc đầu tiên nhìn thấy cảnh này, Thịnh Chi đã bị dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm làm cho giật mình.

Nàng biết sức khỏe của Kỷ Thanh Phạm không tốt, cộng thêm việc khi còn nhỏ gia đình chẳng mấy quan tâm, nhiều nguyên nhân cộng lại khiến cơ thể vốn dĩ đã yếu ớt của cô lại càng tệ hơn. Hồi còn học cấp ba, cô đã thường xuyên đau ốm.

Nhất là vào lúc giao mùa sang xuân, cô rất dễ bị cảm. Chỉ cần xung quanh có ai bị cảm hay ho, Kỷ Thanh Phạm chắc chắn sẽ là người đầu tiên bị lây. Có một dạo Thịnh Chi đi ra ngoài thường mang theo một chiếc áo khoác, không phải cho người khác, mà là chuẩn bị riêng cho Kỷ Thanh Phạm.

Sức đề kháng của cô thấp lại còn bị thiếu máu, thỉnh thoảng sẽ bị tụt huyết áp. Khi đó nàng đã tìm đủ mọi cách để bồi bổ cho cô, thực đơn của đầu bếp trong nhà đều đổi hết thành món dưỡng thân thể cho Kỷ Thanh Phạm. Nghe nói lúc tụt huyết áp nếu ngậm một viên kẹo sẽ tốt hơn, thế là trong túi nàng lúc nào cũng có sẵn kẹo và sôcp.

Khi đó Kỷ Thanh Phạm nhìn nàng như đang biểu diễn ảo thuật, lấy ra kẹo và socola. Không phải là cô chưa từng hỏi qua, mà là mỗi lần như thế, Thịnh Chi lại bóc một viên kẹo m*t ra.

Nàng ăn kẹo m*t dường như cũng chẳng có kiên nhẫn, lúc nào cũng cắn nát vụn, rồi lười biếng dựa vào ghế, dùng đôi mắt mèo đầy tinh nghịch liếc nhìn cô, giọng điệu tuỳ ý: "Hỏi thừa làm gì, đương nhiên là vì em thích ăn ngọt rồi."

Mãi đến sau này, khi mối quan hệ với Kỷ Thanh Phạm trở nên tồi tệ, nàng cũng phải mất một thời gian rất dài mới bỏ được thói quen nhỏ ấy.

Ký ức ùa về rất nhiều, nhưng trong đầu cũng chỉ là chuyện trong chớp mắt.

Thịnh Chi bước lên thêm một chút, ngồi xổm xuống trước mặt Kỷ Thanh Phạm. Vừa định gọi cô một tiếng, nàng đã nghe rõ những lời rời rạc phát ra từ môi cô mà không kịp phòng bị.

Từng tiếng một, tất cả đều là: "Đừng đi."

Xen lẫn giữa tên của nàng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!