Tức giận sao? Khó chịu sao?
Thịnh Chi nhìn Kỷ Thanh Phạm đưa tờ biểu mẫu đó cho cô nhân viên nhỏ.
Chỉ là khi đối mặt với nhân viên, gương mặt cô lại khôi phục vẻ vô cảm như thường lệ, thực sự không nhìn ra được điều gì.
Nàng không biết rằng, Kỷ Thanh Phạm khi nghe tiếng của nàng, chỉ cảm thấy nàng gọi thật ngọt ngào.
Làm sao có thể không thích cho được.
Cô thừa biết nàng đang treeu chọc, cũng giống như câu nói trong phòng họp lúc nãy: "Em đột nhiên phát hiện hôn chị cũng khá thú vị, sau này rảnh rỗi chúng ta có thể hôn nhau nhiều hơn", cô đều thấy chúng chẳng khác nào lời bày tỏ.
Hiển nhiên cô nhân viên nhỏ kia không ngờ Kỷ Thanh Phạm lại thực sự giúp mình mang tờ đơn ra, cô luống cuống tay chân đón lấy, nói: "Cảm ơn Kỷ tổng."
Nói xong, cô còn ngại ngùng cười với Thịnh Chi: "Cái đó... cũng cảm ơn trợ lý Thịnh nữa."
Thịnh Chi "ồ" một tiếng, vui vẻ đáp: "Lại còn cảm ơn cả em nữa sao? Tỷ tỷ, chị khách sáo quá rồi."
Hoàn toàn trái ngược với vẻ mặt không cảm xúc của Kỷ Thanh Phạm, khi nàng cười lên luôn mang theo chút hững hờ, dáng vẻ nhàn nhã, quyến rũ một cách tự nhiên.
Vốn dĩ nàng đã xinh đẹp, kiểu đẹp sắc sảo và đầy tính công kích này lại càng dễ khiến người ta ngẩn ngơ.
Cô nhân viên nhỏ bị nụ cười của nàng làm cho sững sờ mất vài giây, sau đó mới hậu tri hậu giác phản ứng lại, gương mặt đỏ bừng vì phản ứng vừa rồi.
Kỷ Thanh Phạm nhìn nụ cười đọng nơi khóe môi Thịnh Chi, ánh mắt thoáng buồn bã, dù rất nhanh đã thu lại nhưng đầu ngón tay cô lại vô thức siết chặt vào lòng bàn tay.
Sao em ấy có thể gặp ai cũng gọi là tỷ tỷ như thế chứ...
Giang Vãn Âm được, một nhân viên xa lạ cũng được.
Sao lại chẳng bao giờ gọi cô một tiếng tỷ tỷ?
"Thịnh Chi, ở công ty thái độ nên đoan chính một chút, đừng tuỳ tiện như vậy."
Nghe thấy xưng hô gọi cả họ lẫn tên này, Thịnh Chi khẽ nhíu mày. Nàng nghĩ bụng chắc do mình vừa gọi "Thân yêu" trước mặt nhiều người nên Kỷ Thanh Phạm quả nhiên không vui.
Nên khi thấy Kỷ Thanh Phạm lên tiếng nhắc nhở, nàng lại càng cười rạng rỡ hơn như thể đã đạt được mục đích.
Đuôi mắt trời sinh hơi xếch lên như mèo, Thịnh Chi nhìn Kỷ Thanh Phạm đầy khiêu khích, khẽ mấp máy môi làm khẩu hình: "Em... không... đấy."
Làm xong khẩu hình, nàng lại bày ra vẻ mặt biểu diễn khoa trương: "Thân yêu ơi, chị vừa nói gì cơ? Hình như em nghe không rõ lắm."
Bầu không khí dường như trở nên căng thẳng như dây đàn.
Tiếng nói của Thịnh Chi vừa dứt, xung quanh bỗng chốc yên tĩnh lạ thường. Cô nhân viên nhỏ kia cũng nhanh chóng lách người đi nộp đơn, sợ ở lại thêm giây nào nữa sẽ vạ lây.
Dáng vẻ này của nàng thực sự vừa ấu trĩ vừa khó chiều, nhưng khi nàng dời sự chú ý về lại phía Kỷ Thanh Phạm lần nữa, hành động siết chặt lòng bàn tay của cô cũng dừng lại.
Thấy Thịnh Chi rốt cuộc cũng chịu đặt sự chú ý lên người mình, Kỷ Thanh Phạm khẽ thở phào một hơi.
Im lặng một giây, Thịnh Chi nghe thấy Kỷ Thanh Phạm nói: "Đến văn phòng của chị."
Ngữ khí này rất giống với lúc cô bảo nàng ở lại phòng họp một mình, nhưng điểm khác biệt là lần này Thịnh Chi không hề ngoan ngoãn nghe lời.
Khóe môi nàng vẫn giữ nụ cười bướng bỉnh, như thể đang muốn nói "Chị bảo em đi là em phải đi sao".
Thịnh Chi chẳng mảy may để tâm đến lời nói của Kỷ Thanh Phạm.
Nàng biết rõ bây giờ vẫn chưa đến giờ tan làm, nhưng nàng vẫn quay lưng, dứt khoát bước thẳng ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!