Chương 26: (Vô Đề)

Sau một buổi sáng làm việc, Thịnh Chi mệt rã rời, nghỉ trưa xong suýt chút nữa là không bò dậy nổi.

Thật ra nàng cũng có thể đi thẳng một mạch, không cần phải ngoan ngoãn ở đây đi làm, nhưng hễ chạm phải ánh mắt của Kỷ Thanh Phạm, vừa nghe thấy chị ấy hỏi nàng có mệt hay không, nàng liền không nhịn được mà nghiến răng nói chỉ từng này việc thì mệt được ai.

Kỷ Thanh Phạm mỉm cười, thế là Thịnh Chi cả buổi sáng không được nhàn rỗi phút nào.

—— Nàng cũng nghi ngờ không biết có phải Kỷ Thanh Phạm cố ý hỏi nàng có mệt hay không.

Nhưng dù là cố ý, nàng cũng không ngăn được bản thân tự đâm đầu vào lưới. Thịnh Chi luôn có cảm giác nếu nàng bỏ mặc công việc mà chạy lấy người, thì giống như đã thua dưới tay Kỷ Thanh Phạm vậy.

Nàng kìm nén sự bực bội, nhưng vẫn không nhịn được mà muốn phân cao thấp với cô.

Kết quả cuối cùng chính là "đến chết vẫn sĩ diện", nhưng nói thế nào đi nữa, vẫn giữ được mặt mũi là được rồi, nếu để nàng phải thừa nhận bản thân không làm được việc trước mặt Kỷ Thanh Phạm thì mới thật sự khó chịu.

Nàng vốn được bồi dưỡng như một người thừa kế, mặc dù tâm trí không đặt vào phương diện này, nhưng năng lực cơ bản vẫn luôn ở đó, khuyết điểm duy nhất chỉ là không chịu để tâm, cho nên khi nàng dụng tâm làm việc, mọi thứ đều được hoàn thành rất tốt.

Sau giờ nghỉ trưa có một cuộc họp cần tổ chức.

Đúng lúc này, Thịnh Tỉ Diệc gọi điện tới hỏi nàng thích ứng ở công ty thế nào, còn nói nếu có chỗ nào cảm thấy khó khăn thì cứ đi tìm Kỷ Thanh Phạm.

Thịnh Chi: "Không cần đâu mẹ, mấy việc này dễ như ăn sáng."

Nghe nàng nói vậy, bà Thịnh Tỉ Diệc liền cười, rõ ràng là không tin tưởng, "Không sao, cục cưng hai ngày nay có thể ngồi yên ổn trong công ty là tốt rồi."

Cười xong, bà lại dùng ngữ khí nghiêm túc dặn dò: "Phải nghe lời Kỷ tỷ tỷ của con cho thật kỹ, đừng có chơi mẹo vặt mà trốn việc, cho dù mẹ không ở bên đó nhưng có chuyện gì mẹ cũng biết hết đấy."

Sau khi cúp điện thoại, Thịnh Chi nhìn những thaành quả nỗ lực phấn đấu cả buổi sáng của mình trên bàn làm việc, nhớ tới lời mẹ nói, nàng quyết định chụp một bức ảnh gửi cho bà.

Nàng vốn không phải kiểu người âm thầm cố gắng, nếu đã làm được gì thì cái đuôi sẽ vểnh lên tận trời ngay lập tức, bất kể tốt hay không thì cứ phải đòi một tràng khen ngợi trước đã.

Thịnh Chi chụp mấy bức ảnh, nhấn vào album để xem góc độ nào là đẹp nhất.

Chỉ có điều vừa nhấn vào album, nàng liền phát hiện có điểm kỳ lạ..... Đây là cái gì?

Lại còn là một video?

Là nàng chụp sao? Nàng có chụp bao giờ đâu?

Thịnh Chi nghi ngờ ấn mở đoạn video kia, ngay khi nhìn rõ hình ảnh trong video, nàng lập tức không cầm chắc điện thoại, trực tiếp để nó rơi đập xuống mặt bàn.

Cả gương mặt nàng đỏ bừng lên, sau khi phản ứng lại, nàng dứt khoát úp ngược điện thoại xuống, nhấn chặt lên bàn.

Nàng đã nói tại sao ban nãy lại thấy xa lạ như vậy.

Bởi vì cái video này chắc chắn không phải nàng quay.

Đoạn video này nhất định là đêm qua Kỷ Thanh Phạm đã dùng điện thoại của nàng để quay!

Trong điện thoại thì nói với nàng là ngủ ngon, thế nhưng cúp máy xong liền quay cái loại này, loại video này...

Không biết xấu hổ, quá mức không biết xấu hổ.

Còn lưu lại trên điện thoại của nàng, quả thực là phóng túng.

Chị ta tưởng rằng để lại đoạn video này cho nàng là có thể câu dẫn được nàng sao?

Thịnh Chi liếc nhìn sang hướng khác, vừa nghĩ tới nội dung trong khung hình ban nãy liền cảm thấy mặt đỏ bừng, cũng may không ấn mở xem ở nơi đông người...

Giống như lúc này đây, dù nơi này chỉ có một mình nàng, nàng vẫn có cảm giác có tật giật mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!