Chương 25: (Vô Đề)

Kỷ Thanh Phạm dường như khẽ bật cười.

Sau câu nói ấy, giữa hai người là một khoảng lặng kéo dài vài phút. Chẳng ai lên tiếng, nhưng điều kỳ lạ là cũng không ai chịu cúp máy trước.

Cứ thế, những nhịp thở đều đặn, nhẹ nhàng phảng phất qua điện thoại, rót thẳng vào tai đối phương.

Thịnh Chi bỗng cảm thấy vành tai nóng ran một cách vô cớ.

Nàng hắng giọng, phá vỡ bầu không khí im lặng: "À đúng rồi, vừa nãy định hỏi chị, sao chị lại gọi điện cho em được hay vậy?"

Hai người chắc chắn không biết mật khẩu điện thoại của nhau.

Mối quan hệ của họ chưa thân thiết đến mức đó.

Lần này không còn là "dường như" nữa, Thịnh Chi nghe rõ mồn một tiếng cười trầm thấp của Kỷ Thanh Phạm qua đầu dây bên kia.

"Bởi vì..." Cô kéo dài giọng, như thể đang cố tình trêu chọc, "Chị là người liên lạc khẩn cấp của Chi Chi mà."

"Ngược lại, trên điện thoại của chị, Chi Chi cũng là người liên lạc khẩn cấp duy nhất."

Thịnh Chi lúc này mới sực nhớ ra mình vừa hỏi một câu thừa thãi.

Chiếc điện thoại mới này là do Kỷ Thanh Phạm chuẩn bị cho nàng lúc nàng còn nằm viện sau vụ tai nạn.

Kỷ Thanh Phạm đã bài trí cái "tổ ấm" của hai người tỉ mỉ đến thế, thì việc thiết lập mục liên lạc khẩn cấp trên điện thoại chắc chắn đã được cô tính toán từ sớm. Nàng tự trách mình đúng là nhiều lời, chẳng khác nào tự đào hố rồi nhảy xuống.

Nàng không đáp lại chuyện đó, chỉ hỏi thẳng vào vấn đề: "Kỷ Thanh Phạm, chị thật sự không biết mật khẩu điện thoại của em sao?"

Thú thực, nàng vẫn còn chút hoài nghi về điểm này.

"Chị không biết," Kỷ Thanh Phạm trả lời rất tự nhiên, giọng nói còn mang theo sự thân mật, "Nhưng mật khẩu điện thoại cũ trước khi em gặp tai nạn thì chị biết đấy."

... Thật là biết cách bịa chuyện.

Thịnh Chi thầm nghĩ,

Chị đúng là nói dối không chớp mắt. Lại còn biết mật khẩu điện thoại cũ nữa cơ đấy? Lời nói dối vụng về thế này mà chị cũng có thể thản nhiên thốt ra cho được.

Mà thôi, giờ chị ấy có biết mật khẩu điện thoại mới hay không cũng chẳng quan trọng, dù sao trong máy nàng cũng chẳng có gì mờ ám không thể để người khác thấy.

"... Em cúp máy đây." Nàng dùng giọng điệu như thể không muốn tiếp chuyện nữa.

Thật ra, bình thường nàng chẳng bao giờ thông báo trước khi tắt máy, việc cúp điện thoại chỉ tốn chưa đầy một giây.

Vậy mà giờ đây, miệng thì bảo cúp, nhưng tay nàng vẫn giữ khư khư chiếc điện thoại bên tai.

Đó là những chi tiết nhỏ nhặt mà nàng cố tình trốn tránh, không dám suy nghĩ sâu vào.

Nhiều hành động đôi khi làm ra theo bản năng, và con người ta thường có xu hướng né tránh việc tự hỏi xem tại sao mình lại làm như thế. Không nghe, không nhìn, cũng không nghĩ, thì có thể duy trì được một trạng thái an toàn, không bị xáo trộn.

Kỷ Thanh Phạm khẽ hỏi: "Chi Chi muốn cúp máy thật sao? Chị vẫn chưa nói chuyện đủ với em mà."

Giữa đêm khuya tĩnh lặng, giọng nói của cô dường như lại càng dịu đi, hệt như tiếng thì thầm của với nhau của người yêu.

Nàng nghe cô nói rất chậm, bằng giọng điệu đầy trêu trọc: "Làm sao bây giờ, rõ ràng mới vừa tách nhau ra thôi, mà chị đã bắt đầu nhớ em rồi."

Cảm giác nóng ran nơi vành tai của Thịnh Chi càng trở nên rõ rệt.

Nàng biết mình không nên tiếp tục cuộc gọi này nữa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!