Cô hỏi một câu tự nhiên đến lạ lùng, chẳng chút bóng gió xa xôi, cứ thế ném thẳng một lời đề nghị đầy chấn động vào mặt nàng.
Thịnh Chi như bị sặc, ho khan mấy tiếng đến đỏ bừng cả tai: "Em thấy chị cũng đâu có say đến mức đó, tự đi mà tắm."
Còn muốn nàng tắm cho nữa? Nghĩ hay thật đấy.
"Ừm..." Kỷ Thanh Phạm ra vẻ rất thất vọng, khẽ thở dài một tiếng.
Thịnh Chi nói xong vẫn không tự chủ được mà liếc nhìn động tác của cô, nhịn không được hỏi: "Chị làm cái gì đấy?"
"c** q**n áo chứ gì nữa." Kỷ Thanh Phạm đối diện với ánh mắt kinh hãi của nàng, đôi tay vẫn thong thả thực hiện những động tác mềm mại, "Chi Chi không giúp chị, chị đành phải tự mình cố gắng vậy."
Cái vẻ đáng thương ấy cứ như thể nếu không có nàng giúp, cô sẽ chẳng tài nào xoay sở nổi vậy.
Thịnh Chi không ngờ Kỷ Thanh Phạm lại dám ngang nhiên c** đ* trước mặt mình như thế. Sau khi định thần lại, nàng lập tức sải bước thật nhanh ra khỏi phòng tắm, đóng sầm cửa lại như thể sau lưng có thú dữ đang đuổi theo, chỉ cần chậm một giây thôi là sẽ không thoát nổi.
Nhưng làm gì có thú dữ nào, chỉ có mỗi Kỷ Thanh Phạm mà thôi.
Thịnh Chi đưa tay lên quạt quạt trước mặt cho bớt nóng.
Nàng đột nhiên thấy cái cửa cách âm này thật sự quá tệ. Dù đã đi ra ngoài, nàng vẫn thấp thoáng nghe thấy tiếng c** q**n áo sột soạt, thậm chí trong đầu còn không tự chủ được mà hiện lên vài hình ảnh thoáng qua ban nãy.
Cũng may lúc này bên cạnh không có tấm gương nào, nếu không nhìn thấy bộ dạng đỏ bừng mặt vì bị Kỷ Thanh Phạm trêu chọc, nàng chắc chắn sẽ lại thấy mất mặt đến chết mất.
Rất nhanh sau đó, những âm thanh nhỏ nhặt kia dừng hẳn, thay vào đó là tiếng nước chảy đứt quãng. Cùng lúc ấy, giọng nói của Kỷ Thanh Phạm lại vang lên, bị tiếng nước làm cho trở nên mờ ảo, không rõ ràng.
"Chi Chi, tối nay em ở lại ngủ trong phòng này với chị được không? Chúng mình ngủ chung, giống như ngày trước ấy."
Nghe cô hỏi, Thịnh Chi quay đầu lại định nói "Chị nằm mơ đi", nhưng vừa ngoái lại nàng mới phát hiện thiết kế của phòng vệ sinh này không phải là tường kín hoàn toàn, mà là loại kính mờ ảo loáng thoáng thấy được bóng người. Thế là nàng lập tức ngoảnh mặt đi ngay, cái câu mắng đầy khí thế định thốt ra cũng vì phát hiện này mà bị nghẹn lại, uy lực giảm đi một nửa: "Em chẳng thèm ngủ chung với chị.
Em đi ngay bây giờ đây, tài xế còn đang chờ."
"Với lại chị đừng có hở chút là nhắc chuyện ngày xưa nữa, phiền phức chết đi được. Những chuyện em đã không nhớ thì chị nói ra cũng chẳng có ý nghĩa gì cả."
Lời nàng nói ra lạnh lùng vô cùng, cảm giác còn hơn cả băng giá.
Kỷ Thanh Phạm nghe xong dường như càng buồn bã hơn: "Chị biết rồi. Vậy tối nay Chi Chi thật sự không ở lại sao?"
"Ừ." Thịnh Chi tiếp tục lạnh lùng đáp.
"Được rồi..." Kỷ Thanh Phạm nói tiếp, "Vậy Chi Chi đừng quên sáng mai tới đón chị đi làm nhé."
Phản ứng đầu tiên của Thịnh Chi là mình nghe nhầm, nàng vô thức hỏi lại: "Cái gì cơ?"
Không, cái gì mà "đừng quên sáng mai tới đón chị đi làm"?
Chị ta sai bảo nàng thành nghiện rồi à? Nàng đã bao giờ làm tài xế cho ai đâu, lại còn phải sáng sớm tinh mơ tới đón chị ta, nghĩ gì mà đẹp thế không biết.
Tiếng nước ngừng lại, chắc là Kỷ Thanh Phạm đang thoa sữa tắm, tiếng động không lớn nhưng vẫn lọt vào tai Thịnh Chi.
Thịnh Chi hỏi lại rõ ràng không phải vì nghe không rõ, nhưng Kỷ Thanh Phạm cứ như không nhận ra điều đó, vẫn nhẹ nhàng lặp lại: "Chị đang nhắc Chi Chi đừng quên sáng mai tới đón chị đi làm, dù sao bây giờ em cũng là trợ lý tổng giám đốc của chị mà."
Ngụ ý là, mấy việc vặt này đều nằm trong phạm vi công việc của nàng.
Thịnh Chi cũng chẳng rõ cụ thể công việc của mình phải làm gì, những việc hôm nay nàng làm đều là do Kỷ Thanh Phạm cầm tay chỉ việc.
Thế nên dù không chắc chắn, nàng vẫn thẳng thừng từ chối.
Lần này, nàng thốt ra ba chữ một cách dứt khoát: "Chị nằm mơ!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!