Về nhà?
Về nhà nào, về cái gì mà về?
Thịnh Chi nghĩ vậy nên cũng liền hỏi thành lời.
Kỷ Thanh Phạm trông có vẻ đã say khướt, cô ôm lấy cổ nàng, hơi thở ngắn dồn dập đi theo thanh âm rất thấp: "... Về nhà của chúng ta."
Nàng nghe Kỷ Thanh Phạm mơ hồ thốt ra mấy chữ cùng địa chỉ, phản ứng đầu tiên là mình đã nghe nhầm.
Thật nực cười, nàng có thể nói là về nhà của mình, chị ta cũng có thể nói về nhà của chị ta, nhưng hai người lấy đâu ra một mái nhà chung để mà về?
Mặc dù trong lòng cảm thấy nơi đó phần lớn là địa chỉ nhà Kỷ Thanh Phạm, nhưng nghe thấy cô nói là về nhà của hai người, Thịnh Chi vẫn nảy sinh chút hứng thú, dù sao đây cũng là một lời nói dối sắp sửa bị lộ tẩy.
Mà nàng thì đã chẳng thể chờ đợi thêm để vạch trần lời nói dối này.
Thế là Thịnh Chi đồng ý, không chỉ đồng ý, ngay cả ngữ khí đáp lại cũng tốt đến không tưởng nổi, khuôn mặt xinh đẹp khiến người ta nhìn vào không khỏi thần hồn điên đảo, "Được, vậy về nhà của chúng ta."
Thịnh Chi gọi tài xế của gia đình đến.
Trong lúc chờ tài xế, tầm mắt nàng không tự chủ được mà một lần nữa rơi vào người Kỷ Thanh Phạm.
Kỷ Thanh Phạm đang ôm lấy nàng, cả người mềm mại đều tựa hẳn vào nàng, Thịnh Chi không mảy may nghi ngờ rằng nếu bây giờ mình buông tay, đối phương sẽ lập tức ngã lăn ra đất.
Nàng thở hắt ra một hơi, dù biết hiện tại Kỷ Thanh Phạm có lẽ chẳng biết nàng đang nói gì, nhưng vẫn không nhịn được mà lẩm bẩm: "Chị cũng dễ bị chuốc say quá đấy, không phải em nói đâu, sau này nếu chỉ có một mình thì đừng có uống rượu, một ly đã gục mà còn dám uống..."
Nghe thấy tiếng của nàng, Kỷ Thanh Phạm đột nhiên từ trong ngực nàng chống người lên một chút, mượn ánh sáng không mấy rõ ràng nhìn nàng, sau một hồi lâu mới dựa lại vào người nàng, áp sát bên tai nàng mà cọ xát: "Không sao, chị biết là em mời rượu chị mà."
"Hơn nữa... em vẫn luôn ở bên cạnh chị."
Ánh mắt cô nhìn nàng quá đỗi lưu luyến, cũng quá mức thẳng thắn.
Thịnh Chi lại không tự chủ được mà nảy sinh một suy đoán rất tồi tệ, nàng nghi hoặc hỏi: "Kỷ Thanh Phạm, không lẽ chị không say đấy chứ?"
Lúc nàng hỏi cô, trong lòng cũng bị giả thiết này làm cho kinh động.
Nếu như Kỷ Thanh Phạm không hề say, vậy thì mặt mũi của nàng đúng là mất sạch rồi.
Thịnh Chi trong phút chốc có chút hối hận về hành động bốc đồng trước đó của bản thân, sao lại không nhịn được cơ chứ?
Trong lòng nàng đủ loại ý nghĩ đấu tranh, nhưng chờ mãi không thấy tiếng trả lời của Kỷ Thanh Phạm, nàng thấy có gì đó không đúng, cúi đầu nhìn kỹ mới phát hiện chỉ trong vòng một hai phút ngắn ngủi, Kỷ Thanh Phạm vậy mà đã ngủ thiếp đi trong lòng nàng.
Thịnh Chi lập tức nhận ra mình nghĩ quá nhiều rồi..... Không say cái gì chứ, Kỷ Thanh Phạm rõ ràng là say đến không mở mắt được rồi.
Nghĩ lại cũng đúng.
Nếu như không say, Kỷ Thanh Phạm sao có thể gọi nàng như thế chứ? Chứ đừng nói đến việc sau khi gọi một lần còn bị lừa gọi lại lần nữa.
Nàng cũng không cần phải nghĩ nhiều như vậy.
Chờ thêm một lúc sau, tài xế cũng tới.
Thịnh Chi nhìn Kỷ Thanh Phạm gần như dính chặt lấy mình, quyết định trước tiên sẽ đặt cô ở ghế sau, rồi nàng mới ngồi vào.
Chỉ là khi nàng thử tách khỏi cô, liền thấy Kỷ Thanh Phạm vốn rất an phận, không hề quấy phá trong lòng nàng, bỗng dưng khẽ động hàng mi.
Cô mạnh mẽ nắm lấy cổ tay nàng, không biết suy nghĩ gì mà phản ứng rất mạnh, ngữ điệu thậm chí còn lộ ra vài phần hoảng loạn: "Đừng đi, đừng bỏ lại chị."
Cô nắm chặt lấy tay nàng, sức lực lớn đến mức như đang cố chấp níu kéo nàng vậy.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!