Thịnh Chi chỉ nói với Giang Vãn Âm chuyện mình giả vờ mất trí nhớ để lừa Kỷ Thanh Phạm, còn những người bạn khác đều không biết việc này.
Loại chuyện này không thể để quá nhiều người hay biết. Dù sao đó cũng là một lời nói dối, mà lời nói dối nếu có quá nhiều người biết thì sớm muộn gì cũng có ngày bị lộ tẩy.
Bởi vậy, trong mắt mọi người, nàng thực sự đã quên sạch sành sanh về Kỷ Thanh Phạm.
Cũng chính lúc này, Thịnh Chi mới sực nhớ ra mình vẫn chưa trả lời tin nhắn của Giang Vãn Âm.
Hôm nay có quá nhiều việc dồn dập, sức lực có hạn nên nàng quên béng mất.
Sợ lát nữa lại quên tiếp, nàng tranh thủ lúc còn nhớ mà mở khung chat với Giang Vãn Âm ra.
Giang Vãn Âm chắc hẳn đã thấy bài đăng khoe dây chuyền của nàng nên đã vào khen, bên dưới còn có mấy đoạn tin nhắn thoại.
Thịnh Chi vô thức nhấn mở, nhưng khi nghe thấy giọng nói trầm thấp pha lẫn tiếng nức nở đầy hối lỗi của đối phương, nàng mới giật mình nhận ra mình đang để loa ngoài, liền vội vàng vặn nhỏ âm lượng.
Kỷ Thanh Phạm đang lái xe dường như liếc mắt nhìn sang phía nàng, lại như không nói: "Chi Chi đang nhắn tin với ai thế?"
Thịnh Chi lôi tai nghe từ trong túi ra kết nối với điện thoại, thuận miệng đáp: "Bạn thôi."
Nàng không ngờ Giang Vãn Âm lại khóc, nghe đoạn ghi âm kia mà lòng nàng cũng thấy hơi khó chịu.
Nàng gửi cho cô ấy một cái nhãn dán ôm ấp, cảm thấy gõ chữ không thì đủ ý nên lại gửi thêm một tin nhắn thoại bảo cô ấy đừng khóc nữa, rồi vụng về dỗ dành vài câu.
Vừa gửi xong thì xe cũng dừng lại.
Kỷ Thanh Phạm quay sang mỉm cười với nàng: "Chi Chi, đến nơi rồi, mình xuống xe thôi."
Thịnh Chi nhìn thấy phía trên khung chat hiện dòng chữ "Đối phương đang nhập...", nghĩ bụng chắc không có vấn đề gì lớn nên nhắn lại một câu: "Em đi ăn cơm đã" rồi cùng Kỷ Thanh Phạm xuống xe.
Nơi bọn họ đến là một nhà hàng kiêm khu vui chơi cao cấp do Hạ Hề Ngôn mở. Hồi đó Thịnh Chi có góp chút vốn vào đây nên cũng có thể coi là cổ đông nhỏ.
Thịnh Chi chẳng mảy may lo lắng việc hội bạn của mình sẽ "chiêu đãi" Kỷ Thanh Phạm ra sao. Dù sao nàng cũng đã kể với bọn họ y hệt những gì cô nói với mình, rằng theo lời Kỷ Thanh Phạm thì tình cảm giữa hai người rất tốt, chỉ là nàng cứ thấy có gì đó sai sai.
Quả nhiên, nghe xong Hạ Hề Ngôn đã cười sặc sụa: "Chị ta thật sự nói thế với cậu à? Hai người từ thời đi học đã là đối thủ một mất một còn rồi cơ mà... Thôi được rồi, cứ giao chị ta cho bọn tớ, tối nay nếu chị ta dám đến, bọn tớ chắc chắn sẽ chuốc cho chị ta say chết."
Thịnh Chi nghe vậy thì yên tâm hẳn.
Nhưng nàng sực nhớ ra mình hình như chưa bao giờ thấy dáng vẻ Kỷ Thanh Phạm lúc say rượu, sợ bọn họ quá tay lại xảy ra chuyện nên cũng uyển chuyển dặn dò vài câu.
Nàng không phải lo cho Kỷ Thanh Phạm, chỉ là nếu chị ấy có mệnh hệ gì thì nàng không biết ăn nói thế nào với mẹ.
Kỷ Thanh Phạm đi sang mở cửa xe cho nàng, nhưng khi hai người vừa bước đến cửa phòng riêng, cô lại xem điện thoại rồi đột nhiên nói: "Chi Chi, em vào trước đi, chị để quên chút đồ trên xe."
Dứt lời, cô liền quay người đi thẳng.
"...?"
Thịnh Chi nhìn theo bóng lưng cô, phân vân xem có nên đi theo hay không.
Lời Kỷ Thanh Phạm nói nghe chẳng khác nào một cái cớ để chuồn đi giữa chừng, nàng có cảm giác chỉ một giây sau thôi, cô sẽ nhắn tin bảo có việc bận không tới được.
Suy nghĩ một lát, Thịnh Chi quyết định vào phòng chào hỏi Hạ Hề Ngôn và mấy người khác trước, kể lại lời Kỷ Thanh Phạm nói, rồi mới quay ra tìm.
Như vậy nếu lát nữa chỉ có mình nàng quay lại, bất kể Kỷ Thanh Phạm có việc thật hay giả, cô cũng sẽ biến thành kẻ hèn nhát bỏ chạy trong mắt mọi người.
Nghĩ đến đây, Thịnh Chi cũng không vội, nàng thong thả đi về hướng Kỷ Thanh Phạm vừa đi, thỉnh thoảng lại nhìn điện thoại, mong chờ một tin nhắn báo bận của cô.
Thế nhưng chưa đi được bao xa, nàng đã đụng mặt Kỷ Thanh Phạm đang quay lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!