Chương 20: (Vô Đề)

Cô hỏi bằng giọng điệu quá đỗi đáng thương, khiến Thịnh Chi bất chợt nhớ lại dáng vẻ của cô lúc đeo chiếc tai hồ ly khi nãy.

Khoảnh khắc đó, Kỷ Thanh Phạm trông thật quyến rũ, ánh mắt nhìn nàng đầy phong tình và dụ hoặc. Thế nhưng lúc này, khi đối diện với đôi mắt ấy, nàng lại thấy cô giống như một chú chó nhỏ.

—— Một chú chó con buồn bã ỉu xìu, trông cứ như vừa bị dầm mưa ướt sũng vậy.

Nàng cũng chẳng hiểu tại sao mình lại đột ngột nảy sinh sự liên tưởng ấy, rõ ràng nàng biết thừa tâm tư Kỷ Thanh Phạm nhiều không đếm xuể, và cũng biết tất cả những điều này chỉ là lớp vỏ bọc mà cô diễn ra cho nàng xem thôi.

Nghĩ lại thật nực cười, sao Kỷ Thanh Phạm lại có thể khiến người ta nảy sinh cảm giác như vậy chứ? Chẳng ăn khớp với nhau chút nào.

Nhưng điều nực cười hơn chính là nàng lại không thể tránh khỏi việc rơi vào ảo giác đó.

"Làm sao mà lại bày ra cái vẻ mặt này hả?" Thịnh Chi cảm thấy hơi ngượng ngập, nàng khựng lại một chút rồi hừ lạnh: "Thế nếu em bảo là không đi ăn với chị, chẳng lẽ chị định cầu xin em đi cùng chị chắc?"

Khi nói câu này, nàng thực sự không có ý định muốn cô phải cầu xin mình, nhưng không ngờ Kỷ Thanh Phạm lại nghe lời mà làm theo.

Cô cầm tay nàng giơ lên bên má, khẽ nghiêng đầu cọ xát, thì thầm đầy lưu luyến: "Ừ, chị cầu xin em đấy."

"Chi Chi, đừng đi với người khác, cũng đừng đồng ý với ai hết." Cô dịu dàng nói từng chữ một, ánh mắt chưa từng rời khỏi nàng: "Chị biết khẩu vị của em, hiểu rõ thói quen của em, những việc cần động tay động chân chị cũng sẽ làm hết, không cần em phải đụng vào... Em đi với bọn họ cũng chẳng thể thoải mái bằng đi với chị đâu, cho nên hãy đi cùng chị đi."

Thịnh Chi nghe xong thì ngẩn người.

Phản ứng đầu tiên của nàng là: Kỷ Thanh Phạm vậy mà thực sự vì một chuyện nhỏ nhặt như thế này mà cầu xin nàng.

Thật là không thể tưởng tượng nổi.

Tuy nhiên, dù không muốn thừa nhận, nhưng thời gian qua Kỷ Thanh Phạm quả thực rất chu đáo, chưa từng khiến nàng cảm thấy khó chịu điều gì.

Dù nàng có muốn bắt bẻ thì cũng chẳng tìm ra được chỗ nào để chê.

Cảm nhận được làn da mịn màng của cô đang cọ vào lòng bàn tay mình, sâu trong thâm tâm Thịnh Chi trỗi dậy một cảm giác kì lạ như thể đang được dỗ dành, nàng ậm ừ: "Em đã bảo là trưa nay không ăn cùng chị đâu, bọn họ hẹn em buổi tối cơ mà."

Nàng vừa nói vừa quan sát thần sắc của Kỷ Thanh Phạm, tò mò không biết chị ấy có cầu xin mình thêm lần nữa không.

Dù sao thì lời này thốt ra chẳng khác nào khiến những cử chỉ vừa rồi của chị trở thành công cốc.

Thế nhưng lần này, Kỷ Thanh Phạm lại không làm theo dự đoán của nàng. Cô chỉ quyến luyến hôn nhẹ lên tay nàng, sau đó buông ra rồi nắm lấy tay nàng: "Vậy chị muốn đi cùng Chi Chi cơ."

"... Được thôi." Thịnh Chi nhìn cô, lại vì không được nghe cô cầu xin thêm lần nữa nên thầm bĩu môi trong lòng.

Hai người quay trở lại xe, Thịnh Chi trầm tư suy nghĩ suốt quãng đường, cho đến khi tới nhà hàng, nàng mới nảy ra một ý tưởng mới.

Thực tế thì, Kỷ Thanh Phạm và hội bạn của nàng trước giờ chẳng bao giờ liên quan đến nhau.

Điều này không cần đoán cũng biết, cái đám nhị thế tổ chỉ biết ăn chơi như các nàng vốn là đối tượng mà Kỷ Thanh Phạm luôn chướng mắt, ai ai cũng biết điều đó.

Nghĩ đến đây, Thịnh Chi chớp chớp mắt, trước khi xuống xe nàng gọi Kỷ Thanh Phạm lại, cố ý hỏi: "Đúng rồi, Kỷ Thanh Phạm, trước đây chị có từng đi chơi chung với bạn bè của em chưa? Hình như chị chưa bao giờ kể với em về chuyện đó."

Dứt lời, nàng cong mắt chờ đợi câu trả lời của cô, thực chất nàng đã khẳng định chắc nịch rằng Kỷ Thanh Phạm sẽ chẳng thể nào đưa ra được một đáp án hoàn hảo cho câu hỏi này.

Nếu Kỷ Thanh Phạm bảo đã từng chơi chung, thì gặp mặt sẽ lộ tẩy ngay. Nhưng nếu bảo chưa từng chơi chung, thì lại càng kỳ quặc —— theo lời cô kể thì hai người "ân ái" như vậy, lẽ nào nàng lại không giới thiệu cô với bạn bè của mình?

Thịnh Chi cảm thấy mình vừa đưa ra một câu hỏi hóc búa nhất thế kỷ, đắc ý chờ đợi. Nàng thấy Kỷ Thanh Phạm khẽ thở dài, trông có vẻ không biết nói làm sao.

Thấy thế Thịnh Chi lại càng đắc ý, nếu nàng mà có đuôi thì chắc nó đã vểnh lên tận trời rồi. Tiếc là niềm vui ngắn chẳng được bao lâu, chỉ chưa đầy ba giây sau...

Nàng nghe thấy Kỷ Thanh Phạm nói một cách vô cùng rõ ràng: "Chi Chi, chị nói điều này xong em đừng giận nhé. Hiện giờ em đã quên rồi, nhưng chị thì vẫn nhớ rõ, tính chiếm hữu của em rất mạnh, em chưa bao giờ thích chị đi chơi cùng người khác, chứ đừng nói là ở cùng bạn bè của em. Em không thích chị bị bọn họ làm phân tán sự chú ý, em muốn chị chỉ nhìn thấy một mình em thôi.

Chị cũng rất muốn làm quen với bạn bè của em, nhưng so với chuyện đó, chị lại càng muốn Chi Chi được vui vẻ hơn..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!