Chương 2: (Vô Đề)

Ý thức chìm nổi trong một miền tăm tối, mang đến cảm giác ngột ngạt và u ám tựa như đang ngạt thở dưới nước.

Thịnh Chi loáng thoáng khôi phục chút ý thức, chỉ cảm thấy đầu đau như búa bổ, một cơn choáng váng khó tả bủa vây lấy nàng, trời đất quay cuồng khiến nàng nảy sinh cảm giác buồn nôn.

Ký ức trong đầu lướt qua như đèn kéo quân, từng khung hình đều nhanh chóng mọc cánh bay qua, nhưng chưa bay được bao lâu đã bị tiếng còi xe chói tai cùng tiếng va chạm kinh hoàng kết thúc tất cả.

Hàng mi của Thịnh Chi khẽ động, nàng mơ hồ nhớ ra hình như mình vừa gặp tai nạn xe hơi.

Mà cùng lúc đó, nàng cũng nhớ lại câu nói của Kỷ Thanh Phạm ngay trước lúc xảy ra tai nạn —— "Thịnh Chi, xét về góc độ lợi ích lâu dài, chúng ta hãy gia hạn thêm thời gian hợp đồng đi."

Câu nói trong ký ức ấy chẳng khác nào lời thì thầm của ác ma bên tai, khiến Thịnh Chi lập tức bừng tỉnh.

Nàng mở mắt, cuối cùng cũng thoát khỏi sự hỗn độn như vực sâu không đáy kia để ngoi lên mặt nước.

Mùi nước sát trùng nồng nặc xộc vào mũi. Ý thức vừa mới rõ ràng, phản ứng đầu tiên của Thịnh Chi là đảo mắt kiểm tra xem tay chân mình có bị thương hay không, có còn cử động được không. Nhưng rốt cuộc vì mới tỉnh lại sau cơn hôn mê, đầu nàng vừa đau vừa choáng, tầm nhìn cũng nhòe đi, không thể tập trung.

Đúng lúc này, bên tai bỗng vang lên giọng nói mà nàng vô cùng quen thuộc.

"Tay chân của em đều không sao cả, nhưng bị chấn động não nhẹ. Chị vừa gọi bác sĩ rồi, lát nữa họ sẽ kiểm tra lại cho em một lần nữa."

Thịnh Chi nương theo tiếng nói, chậm chạp quay sang nhìn về phía đầu giường, cảm giác bản thân như một cỗ máy sắp hỏng.

Giọng nói của người phụ nữ đang túc trực bên giường nàng phảng phất chút run rẩy đang cố kìm nén, sắc mặt nhìn không rõ lắm.

Nhưng mà, đây chẳng phải Kỷ Thanh Phạm sao? Cái giọng này có hóa thành tro nàng cũng nhận ra!

"Chị..." Thịnh Chi mở cánh môi, nhưng chỉ mới khó khăn thốt ra được một chữ, cảm giác buồn nôn khó chịu kia lại lập tức dâng trào.

Sắc mặt nàng không khỏi tái nhợt, vừa nghĩ đến việc phải nôn mửa chật vật trước mặt Kỷ Thanh Phạm, nàng đành cắn răng nhịn xuống.

Sợ rằng hễ mở miệng là sẽ không khống chế được mà nôn ra mất, Thịnh Chi dứt khoát ngậm chặt miệng, nhắm mắt lại lần nữa, bày ra dáng vẻ mệt mỏi rã rời. Đây cũng chẳng phải là diễn, trạng thái của nàng hiện giờ quả thật rất tệ, trên đầu quấn băng gạc, sắc mặt vô cùng yếu ớt.

Thịnh Chi không có ấn tượng rõ ràng về vụ tai nạn lúc đó, nhưng thực tế đó là một vụ va chạm rất nguy hiểm.

Vô cùng may mắn là ngoài chấn động não và một vài vết thương ngoài da, nàng không bị tổn thương gì nghiêm trọng hơn.

Kẻ đâm vào xe nàng là một gã tài xế say rượu. Xem lại camera giám sát có thể thấy rõ đối phương đã uống rất nhiều, gã lái xe điên cuồng đâm trúng mấy chiếc ô tô, sau đó không những bỏ chạy mà còn suýt lao vào người đi bộ, gây ra hàng loạt vụ tai nạn liên hoàn.

Nói là vô cùng may mắn quả thật không ngoa, những hình ảnh lúc đó chỉ cần nhớ lại thôi cũng đủ làm người ta rùng mình kinh hãi.

Bác sĩ rất nhanh đã đến kiểm tra lại cho Thịnh Chi, kết quả cho thấy cơ thể không có gì đáng ngại, tuy nhiên những triệu chứng do chấn động não gây ra phải nghỉ ngơi vài ngày mới khỏi hẳn được.

Thịnh Chi đã tỉnh táo từ nãy, lời bác sĩ nói nàng đều nghe không sót một chữ.

Cảm giác do chấn động não mang lại không mấy dễ chịu, nhưng sau khi nghỉ ngơi một lát, nàng đã thấy khá hơn lúc mới tỉnh nhiều rồi.

Quần áo trên người nàng đương nhiên không còn là bộ đồ lúc xảy ra tai nạn, mà đã được thay bằng bộ đồ bệnh nhân sạch sẽ thoải mái, ngay cả nội y bên trong cũng được thay mới.

Cũng không hẳn là vừa vặn, hơi rộng một chút. Lúc nãy nhân lúc Kỷ Thanh Phạm đi theo bác sĩ ra ngoài, Thịnh Chi đã tranh thủ liếc nhìn, đó là loại vải voan xuyên thấu kết hợp với ren tinh xảo, nhìn không hề rẻ tiền mà ngược lại còn rất sang trọng và thoát tục, nhưng tuyệt đối không phải kích cỡ của nàng.

So với đồ nàng thường mặc thì cái này hơi lớn.

Vụ tai nạn này xảy ra quá đột ngột, lúc này bà Thịnh Tỉ Diệc lại đang ở nước ngoài. Nhà họ Thịnh có máy bay riêng, nhưng máy bay riêng không thể muốn bay là bay ngay được, đều phải báo cáo trước. Dù biết tin xong bà đã lập tức đặt chuyến bay sớm nhất, nhưng nhanh đến mấy thì lúc này cũng đang ở trên trời, chưa kể từ sân bay đến bệnh viện cũng mất một khoảng thời gian nữa.

Hơn nữa vì chuyện xảy ra quá bất ngờ nên hiện tại cũng chưa có mấy người biết chuyện nàng gặp tai nạn.

Dù Thịnh Chi không muốn thừa nhận sự thật này, nhưng trời xui đất khiến, người duy nhất túc trực bên giường bệnh của nàng lúc này quả thực chỉ có mình Kỷ Thanh Phạm.

Cửa phòng bệnh vang lên một tiếng động khẽ khàng, là Kỷ Thanh Phạm đã quay lại sau khi tiễn bác sĩ.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!