Thịnh Chi không biết rằng, cái mà nàng gọi là nhục nhã ấy, đối với Kỷ Thanh Phạm lại giống như một sự ban ân.
Thật ra trước kia, Kỷ Thanh Phạm chẳng thiếu những lần làm những chuyện như vậy.
Thịnh Chi có quá nhiều đồ đạc, rất nhiều thứ nàng còn chưa dùng tới đã có thể tùy tiện đem tặng cho ai đó trong lúc tán gẫu, chính nàng cũng chẳng thể nhớ hết mình có những gì.
Hồi còn ở Thịnh gia, có lần Kỷ Thanh Phạm đã bị Thịnh Chi bắt gặp cảnh cô nhặt lấy chiếc váy nàng vứt đi rồi ôm chặt vào lòng.
Khoảnh khắc bị nhìn thấy ấy, Kỷ Thanh Phạm đã vô cùng hoảng loạn, cô không biết phải giải thích thế nào, nhưng Thịnh Chi cũng không nói gì thêm, dường như nàng chẳng hề nhìn thấy cô.
Đêm đó, Kỷ Thanh Phạm ôm chiếc váy ngủ kia, lo lắng bất an suốt cả đêm. Chỉ là ngày hôm sau chẳng có chuyện gì xảy ra cả, hay nói đúng hơn là không phát sinh những điều tồi tệ như cô tưởng tượng.
Thay vào đó, ngày hôm ấy cô nhận được rất nhiều quần áo mới xinh đẹp.
Thế là Kỷ Thanh Phạm lập tức nhận ra Thịnh Chi đã hiểu lầm điều gì.
Nàng đại tiểu thư kiêu ngạo đêm đó đã bảo vệ lòng tự trọng của một thiếu nữ khác, đáng tiếc nàng không hề biết rằng, sự bảo vệ ấy lại chỉ khiến những ý đồ xấu xa không ngừng nảy sinh.
Mọi thiện ý của nàng đều trở thành chất dinh dưỡng nuôi lớn những d*c v*ng ấy.
Kỷ Thanh Phạm đã thấy qua rất nhiều dáng vẻ của Thịnh Chi.
Cô thấy lúc nàng tức giận là lúc nàng xinh đẹp nhất, đôi đồng tử động lòng người kia như rực lửa, phảng phất muốn kéo cô cùng chìm sâu vào trong đó.
Điều đó khiến Kỷ Thanh Phạm không tài nào ngăn mình nghĩ về khoảnh khắc nàng châm thuốc, với đốm lửa bập bùng giữa những ngón tay.
Cô vốn không thích thuốc lá, nhưng Thịnh Chi lại thích.
Dáng vẻ nàng khẽ rũ mắt châm thuốc thật sự quá đỗi mê người.
Từng làn khói trắng mỏng manh, gương mặt kiều diễm như đóa hoa hồng, và trên đầu thuốc lá nàng từng chạm môi luôn in hằn dấu son đỏ nhạt.
Thời gian Kỷ Thanh Phạm làm hội trưởng hội học sinh, cô không chỉ một lần bắt gặp Thịnh Chi hút thuốc.
Khi đó, cô sẽ lạnh lùng giật lấy điếu thuốc giữa đầu ngón tay Thịnh Chi, không cho phép nàng hút tiếp. Nhưng sau khi nàng rời đi, cô lại ngậm điếu thuốc chưa cháy hết kia vào đôi môi mình. Mọi sự thèm khát ngày một trầm trọng đều được che giấu trong làn khói thuốc nhạt nhòa.
Chỉ là khói thuốc đã tan, nhưng d*c v*ng trong lòng lại dai dẳng không dứt.
Kỷ Thanh Phạm lấy thỏi son trong túi xách ra, cụp mắt nhìn, không rõ đang suy nghĩ điều gì.
Thịnh Chi đương nhiên biết Kỷ Thanh Phạm không thực sự thích cái túi của nàng, nhưng điều đó chẳng ảnh hưởng gì đến việc nàng cố tình mỉa mai, cũng giống như việc nàng đưa thỏi son đã dùng cho cô vậy.
Nàng thực sự muốn nhìn thấy dáng vẻ Kỷ Thanh Phạm bị mình chọc tức.
Nhưng điều làm nàng thất vọng là Kỷ Thanh Phạm chỉ v**t v* thỏi son ấy mà không hề nổi giận.
Chẳng những không giận, cô còn cong mắt nhìn nàng đầy tình tứ: "Cảm ơn Chi Chi, chị nghĩ mình sẽ thích màu này."
—— Nếu người này diễn kịch thật sự giỏi như vậy, thì thật là đáng sợ.
Giây phút này, khi nhìn biểu cảm của Kỷ Thanh Phạm, Thịnh Chi đã có cảm giác như vậy.
Nàng không tìm thấy một chút chán ghét nào trên gương mặt hay trong đáy mắt cô, trông cô cứ như vừa nhận được một món quà vô cùng tuyệt vời vậy.
"Thật sao... Vậy thì chị đúng là b**n th**." Thịnh Chi tặc lưỡi, buông một lời đánh giá chẳng hề khách khí.
Không biết Kỷ Thanh Phạm không nghe thấy hay sao mà nàng nói vậy cũng chẳng hề phản bác lấy một lời.
Nhìn cái cách Kỷ Thanh Phạm cứ từng chút một mân mê thân thỏi son, Thịnh Chi không hiểu sao thấy hơi nổi da gà. Nàng xoa xoa cánh tay, lườm một cái: "Này, chẳng phải chị bảo dẫn em đi mua quần áo sao? Sờ nghiện rồi à, sao còn chưa đi?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!