Kỷ Thanh Phạm nghe câu trả lời của nàng, cũng chẳng rõ là có tin hay không, cô thả lỏng cơ mặt rồi mỉm cười: "Không sao đâu, chỉ là ở công ty thì hơi phiền phức, còn lúc riêng tư Chi Chi muốn gọi thế nào cũng được, gọi chị là gì cũng được hết."
Thịnh Chi gật đầu lia lịa. Dù trong lòng đã nảy ra ý đồ xấu nhưng bên ngoài nàng vẫn sợ cô nhìn thấu mánh khóe, giọng điệu vẫn duy trì vẻ mất kiên nhẫn: "Biết rồi, biết rồi, chị còn định nói bao nhiêu câu nữa đây?"
Vốn đó chỉ là một câu nói để biểu đạt sự khó chịu, ai ngờ Kỷ Thanh Phạm nghe xong lại lộ ra vài phần suy tư: "Chị cũng không biết nữa, nhưng nhìn dáng vẻ này của Chi Chi, chị cảm thấy mình vẫn còn nhiều điều phải nói lắm, ví dụ như..."
Vừa nói, cô vừa thu hẹp khoảng cách với nàng.
Đầu ngón tay cô chậm rãi m*n tr*n cổ áo Thịnh Chi, lướt nhẹ qua làn da cổ, cảm giác như một chiếc lông vũ mang theo sự tê dại tinh tế. Kỷ Thanh Phạm rũ mắt, thong thả nói nốt vế còn lại: "Ví dụ như, cách ăn mặc của Chi Chi không hề hợp quy chuẩn chút nào."
Thịnh Chi nghiêng đầu, ra vẻ như không kịp tránh né, nhưng dù ánh mắt đầy vẻ kháng cự, lần này đối mặt với những cử chỉ thân mật của Kỷ Thanh Phạm, nàng lại không giơ tay đẩy cô ra, chỉ nói: "Chị phiền phức thật đấy. Cho dù mẹ bảo chị dẫn dắt em, thì yêu cầu của chị cũng quá nhiều rồi đó."
Kỷ Thanh Phạm nghe vậy liền chớp mắt với nàng, mỗi chữ thốt ra đều mang vẻ vô tội đến cực điểm: "Đây không phải yêu cầu của chị, mà là quy định của công ty. Hơn nữa Chi Chi bắt đầu làm việc từ vị trí trợ lý của chị, chị đương nhiên phải cầm tay chỉ việc cho em rồi."
Thịnh Chi vốn chẳng định làm việc tử tế ở công ty, nghe Kỷ Thanh Phạm viện cớ quy định rồi lại còn đòi cầm tay chỉ việc, nàng cảm thấy càng phiền hơn: "Thôi đủ rồi đấy, mẹ em chỉ dặn chị vài câu, chị định quản lý từng cử động của em thật đấy à? Theo em thấy, chuyện lần trước chắc chắn là chị mách lẻo với mẹ chứ gì. Được rồi, không nói nữa, em đi trước đây."
Nói rồi, Thịnh Chi bước về phía trước. Nàng đinh ninh rằng khi mình nói đến nước này, Kỷ Thanh Phạm nhất định sẽ ngăn nàng lại, không cho nàng đi, vì nhiệm vụ của chị là dạy bảo nàng mà. Kết quả là, trái ngược hoàn toàn với những gì nàng tưởng tượng, Kỷ Thanh Phạm không hề có động thái ngăn cản, thậm chí chân cũng chẳng buồn dịch chuyển, cô chỉ khẽ thở dài: "Vậy em đi đi."
... Dễ nói chuyện thế sao? Cứ thế đồng ý cho nàng đi luôn? Thật hay giả đây?
Thịnh Chi có chút không dám tin, cảm thấy chuyện này cứ như đùa vậy.
Nàng nhìn Kỷ Thanh Phạm một cái, rồi thử bước thêm vài bước, vừa đi vừa nói vọng lại: "Thế em đi thật đấy nhé."
Kỷ Thanh Phạm vẫn đứng yên đó, cô gật đầu, ngay cả tiếng thở dài cũng chẳng khác lúc nãy là bao: "Không sao, em đi đi."
Thịnh Chi vẫn cảm thấy có gì đó kỳ lạ không thể gọi tên, rời đi thực sự quá đỗi dễ dàng. Nàng vốn tưởng sẽ khó khăn lắm, nhưng Kỷ Thanh Phạm quả thật không ngăn cản. Thế là dù chưa hiểu rõ nguyên do, nhưng nếu hiện tại có thể rời đi, Thịnh Chi tuyệt đối sẽ không nán lại công ty thêm một giây nào.
Nàng cũng không hỏi thêm, lẳng lặng lườm Kỷ Thanh Phạm một cái rồi cầm túi xách bước ra khỏi văn phòng. Nàng thầm nghĩ nếu cứ thế này thì có lẽ sau này cũng chẳng cần ngày nào cũng đến làm, chỉ cần đến điểm danh lấy lệ là được, xem ra Kỷ Thanh Phạm cũng chẳng quản mình nghiêm khắc đến thế.
Thịnh Chi xách túi đi thẳng, Kỷ Thanh Phạm vẫn giữ nguyên tư thế cũ. Cô nhìn theo bóng lưng nàng, cho đến khi cánh cửa văn phòng đóng lại chẳng còn thấy gì nữa mới khẽ động đậy, ánh mắt dời về phía chiếc đồng hồ treo trên tường.
Một giây. Hai giây. Ba giây.
Một phút. Hai phút...
Kết quả, còn chưa tới phút thứ ba, nàng đã nghe thấy cánh cửa văn phòng vừa đóng chưa lâu bị đẩy ra một tiếng "rầm" thật mạnh.
Kỷ Thanh Phạm rời mắt khỏi chiếc đồng hồ.
Chỉ thấy vị đại tiểu thư đang đùng đùng nổi giận sải bước về phía cô, một lần nữa trở lại trong tầm mắt của cô.
Trông nàng có vẻ đang rất tức giận, điều này thể hiện rõ mồn một qua giọng nói: "Kỷ Thanh Phạm, có phải chị biết trước là cho dù chị không cản em, thì cũng có người khác chặn không cho em ra khỏi cái công ty này đúng không?"
Thịnh Chi cứ nghĩ đến những chuyện mình vừa gặp phải trên đường ra ngoài là lại thấy bực mình.
Giờ thì nàng đã biết tại sao Kỷ Thanh Phạm lại thản nhiên đến thế rồi, hóa ra là đã tính toán kỹ cả rồi, hèn chi chẳng buồn ngăn nàng.
"Ừ," Kỷ Thanh Phạm đối diện với ánh mắt của nàng, dừng lại một giây rồi mỉm cười rạng rỡ, "Chị cố ý đấy, vì chị biết Chi Chi rồi cũng sẽ quay lại thôi."
Thấy Kỷ Thanh Phạm còn dám thừa nhận, Thịnh Chi giận đến mức muốn phát điên. Nàng ném mạnh chiếc túi xách vào người cô, chẳng buồn bận tâm từ ngữ có phù hợp hay không mà cứ thế tuôn ra xối xả: "... Xấu tính, độc ác! Kỷ Thanh Phạm, chị hư đến mức vô phương cứu chữa rồi chị có biết không?"
Bị nàng "phê phán" như vậy, Kỷ Thanh Phạm vẫn đưa tay đỡ lấy túi xách của nàng. Đầu ngón tay cô âm thầm m*n tr*n vị trí nàng vừa nắm qua, như thể đang nắm lấy tay nàng mà n*n b*p: "Chi Chi, một mình em đúng là không thể tùy ý rời đi, nhưng chị thì có thể đưa em ra ngoài."
"Cũng sắp đến giờ nghỉ trưa rồi, chị dẫn em đi mua mấy bộ đồ công sở, sẵn tiện đi ăn một bữa luôn..." Cô nhìn sâu vào mắt nàng, giọng điệu mang theo vẻ thân mật tự nhiên: "Được không?"
Thịnh Chi nghe đến đó thì suýt chút nữa không giữ được biểu cảm trên mặt.
Cái gì đây, còn hỏi "được không", nàng rõ ràng là đang nổi cáu với chị cơ mà?
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!