Tay cứ thế bị nắm lấy, Thịnh Chi liếc thấy nụ cười của cô qua khóe mắt. Vừa nghĩ đến vận mệnh sau này bị sắp xếp dưới tay Kỷ Thanh Phạm, nàng càng cảm thấy bực bội hơn.
Nàng muốn kháng nghị, chủ yếu nhất chính là không muốn để Kỷ Thanh Phạm làm giáo viên gì đó cho mình.
Nhưng thực tế là, một lời nói dối cần vô số lời nói dối khác để che đậy. Ví dụ như câu nói vừa rồi của Thịnh Tỉ Diệc: "Hai đứa có nhiều thời gian ở bên nhau, biết đâu lại nhớ ra được chuyện gì đó giữa hai đứa thì sao". Trong mắt mọi người, nàng vẫn đang trong trạng thái mất đi ký ức về Kỷ Thanh Phạm do tai nạn xe cộ, thế nên hiện tại nàng thật sự không có lý do chính đáng để phản đối cô.
Dù sao thì thiết lập nhân vật của nàng lúc này chỉ là quên mất cô thôi. Nàng có thể vì chuyện Kỷ Thanh Phạm quản thúc mình và mối quan hệ mập mờ đột ngột này mà thấy đối phương chướng mắt, nhưng chưa đến mức căm ghét cực độ.
Thế là Thịnh Chi âm thầm hít một hơi sâu, nàng ra vẻ như đang cân nhắc, sau đó dùng sức nắm ngược lại tay Kỷ Thanh Phạm.
—— Nhìn bề ngoài thì giống như đang nắm tay nhau, nhưng thực tế nàng dùng lực thật mạnh, hoàn toàn là cố ý.
"Con nghĩ kỹ rồi, cũng thấy đúng là có đạo lý đó ạ." Thịnh Chi vừa nói vừa siết mạnh hơn, nàng nghiêng đầu, thần sắc trông vô cùng ngoan ngoãn: "Kỷ lão sư, chị nghe thấy mẹ em nói gì rồi chứ? Chị phải dạy bảo em cho thật tốt đấy nhé."
Bị nắm chặt tay như thế, không ai là không đau, nhưng nụ cười trên mặt Kỷ Thanh Phạm chẳng hề nao núng, ngược lại còn cong mắt dịu dàng đáp ứng.
Thấy hai người "hòa thuận" như vậy, Thịnh Tỉ Diệc cũng vơi bớt phần nào lo lắng. Lần này bà vội vã về nước, thực tế còn rất nhiều việc chưa xử lý xong. Hiện giờ thấy Thịnh Chi đã bình phục, mọi chuyện cũng đã sắp xếp ổn thỏa, lại có thêm Kỷ Thanh Phạm ở đây, bà dặn dò thêm vài câu rồi chuẩn bị rời đi.
Trước khi đi, bà còn không quên dặn thêm một câu: "Cưng à, học hành cho hẳn hoi, đừng có mà giở chứng tính tình tiểu thư ra đấy."
Thịnh Chi nghe lời đáp lại đầy hiểu chuyện, nhưng chờ Thịnh Tỉ Diệc vừa đi khuất, biểu cảm trên mặt nàng lập tức tan biến không còn dấu vết.
Nàng hất tay Kỷ Thanh Phạm ra, tùy hứng ngồi phịch xuống chiếc ghế chủ tịch, gác đôi chân dài lên mặt bàn, giọng điệu hống hách vô cùng: "Em nói cho chị biết trước, em không đời nào chịu làm việc tử tế đâu, chị cũng đừng mong bắt em làm cái gì."
Nhưng Kỷ Thanh Phạm – người vốn luôn dễ tính từ khi nàng "mất trí nhớ" đến nay – lại lắc đầu.
Bàn tay phải của cô đã bị nàng bóp đỏ ửng, trên cổ tay vẫn còn hằn rõ dấu vết bị siết mạnh.
"Không được đâu, nếu Chi Chi không làm việc chăm chỉ, chị sẽ mách mẹ đấy."
Lời nói ôn tồn nhẹ nhàng, nhưng lại là lời khiến Thịnh Chi tức điên nhất.
Nàng thu chân lại, đứng bật dậy chắn ngay trước mặt cô, gay gắt: "Kỷ Thanh Phạm, em thấy chị cũng chỉ có bấy nhiêu bản lĩnh thôi nhỉ."
"Hèn hạ." Thịnh Chi hung hăng lườm cô một cái.
Kỷ Thanh Phạm khẽ thở dài, cô nghiêng người, đưa đầu ngón tay vén sợi tóc rơi bên má Thịnh Chi ra sau tai, thản nhiên đáp: "Có tác dụng là được."
"Còn nữa, ở công ty, nhất là trước mặt mọi người, đừng gọi thẳng tên chị như thế."
Thịnh Chi cảm thấy mình lúc này giống như một quả bóng bay bị thổi quá căng, sắp nổ tung đến nơi rồi.
Nàng như muốn chống đối, lắc đầu để sợi tóc Kỷ Thanh Phạm vừa vén ra sau rơi xuống lần nữa, cười lạnh hỏi: "Thế thì gọi là cái gì?"
"Em có thể giống như những người khác gọi chị là Kỷ tổng, tóm lại là đừng gọi quá thân mật, được không?"
Nghe giọng điệu thương lượng của cô, Thịnh Chi đã hiểu ra.
Nàng hiểu rồi, Kỷ Thanh Phạm không muốn thể hiện sự thân mật quá mức với nàng trước mặt mọi người, đặc biệt là ở trong công ty.
Nếu không nghe nhầm, nàng thậm chí còn nghe thấy vài phần khẩn cầu trong giọng nói của cô.
Ánh mắt Thịnh Chi khẽ động.
Đã có điểm yếu thì mọi chuyện quá dễ dàng rồi ——
"Chỉ thế thôi à? Chị tưởng em sẽ gọi chị bằng cái tên thân mật nào chắc? Khuyên chị đừng có nằm mơ."
Nàng khoanh tay trước ngực, hờ hững đáp lại, nhưng thực chất trong lòng đã bắt đầu tính toán xem xưng hô nào là sến súa, buồn nôn nhất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!