Chương 16: (Vô Đề)

"Em đi lâu quá đấy, nếu thêm một lát nữa mà em còn chưa trở lại, chị đã định xuống xe đi tìm em luôn rồi."

Thịnh Chi ngồi vào ghế phụ, nghe Giang Vãn Âm nói vậy thì có chút không tự nhiên, nàng đưa tay vuốt tóc ra sau tai.

Nàng vừa cất tiếng đáp lời vừa quay đầu đi nơi khác, cảm giác gương mặt mình vẫn đang nóng bừng..... Vừa rồi khi còn ở bên trong thì không sao, nhưng lúc này bước ra ngoài, những ký ức kia ùa về trong tâm trí khiến nàng cảm thấy xấu hổ khó tả.

Nhất là khi đang đối diện với Giang Vãn Âm.

Dù Giang Vãn Âm đang ngồi ngay bên cạnh trò chuyện, Thịnh Chi vẫn chẳng thể tập trung nổi. Trong đầu nàng toàn là hình ảnh lúc Giang Vãn Âm gọi điện đến, Kỷ Thanh Phạm ở dưới gầm bàn đã dùng giày cao gót nhọn hoắt cọ qua da thịt nàng như thế nào.

Nàng không tài nào ngăn mình ngừng nghĩ về từng cử chỉ của cô.

Nàng khao khát từng ánh mắt của cô.

Nghĩ đến tia sáng lấp lánh nơi đuôi mắt, lướt qua khóe môi, cùng nụ cười như có như không đầy mập mờ và quyến rũ ấy.

Giang Vãn Âm nghe vậy lại thở dài, cô nhìn Thịnh Chi vài giây rồi nghiêng người xích lại gần, đôi mắt không rời khỏi nàng nửa bước: "Chi Chi, thật sự không xảy ra chuyện gì sao?"

"Chị cứ cảm thấy hình như em đang giấu chị điều gì đó, phản ứng chẳng giống ngày thường chút nào, lại còn hay thẫn thờ nữa..."

Mọi suy nghĩ nên có và không nên có trong đầu đều bị cắt ngang, Thịnh Chi bừng tỉnh. Nghe Giang Vãn Âm nói vậy, cảm giác xấu hổ trong lòng nàng càng sâu sắc hơn, cứ như bị bắt quả tang tại trận. Nàng khẽ hắng giọng, phản bác: "Em chẳng phải đã bảo chị là không có chuyện gì rồi sao?"

Sợ lộ vẻ chột dạ, nàng còn cố ý nhìn thẳng vào mắt cô khi nói câu này.

Biểu cảm trên mặt Giang Vãn Âm hơi dịu lại. Cô mấp máy môi định nói gì đó, nhưng chợt chú ý điều gì, sắc mặt lập tức trở nên khó coi.

Da Thịnh Chi vốn trắng, có bất kỳ dấu vết gì đều hiện lên rất rõ. Giang Vãn Âm nhìn chằm chằm vào một vết tích mập mờ nhỏ xíu ngay sát sau gáy nàng, không thể tin nổi mà giơ tay ấn vào gần chỗ đó. Đủ loại cảm xúc đan xen khiến giọng cô không nén nổi sự gắt gỏng: "Cái gì đây?"

Dù ngay sau đó cô đã nhanh chóng điều chỉnh lại ánh mắt, nhưng nụ cười gượng gạo trên mặt vẫn vô cùng cứng nhắc.

"Chi Chi, em nói thật cho chị biết đi, có phải Kỷ Thanh Phạm đã bắt nạt em không..."

Đây là lần đầu tiên Thịnh Chi thấy Giang Vãn Âm lộ ra dáng vẻ này. Nàng không biết phải miêu tả ra sao, chỉ cảm thấy có một sự gượng gạo và khó chịu khó nói thành lời. Nàng nhíu mày, đẩy tay Giang Vãn Âm ra, đồng thời dịch người sang bên cạnh, vẻ mặt đầy khó hiểu: "Chị sao thế? Chị đang nói cái gì vậy?"

Nhận ra động tác né tránh của nàng, Giang Vãn Âm mới tỉnh táo lại đôi chút..... Đúng vậy, dù thế nào đi nữa, với tư cách là bạn bè, cô không nên có phản ứng thái quá như thế.

Nghĩ đến đây, Giang Vãn Âm cố sức đè nén tâm trạng, cô dùng điện thoại chụp một tấm ảnh rồi đưa cho Thịnh Chi xem. Giọng điệu đã trở lại vẻ không mấy đứng đắn như ngày thường, thậm chí còn khoa chân múa tay đầy cường điệu: "Đại tiểu thư của tôi ơi, thật không trách được lúc nãy chị không kìm chế nổi cảm xúc. Em tự nhìn đi, đừng có bảo với chị vết trên cổ em là do muỗi đốt nhé, lúc em chưa đi tìm Kỷ Thanh Phạm thì chỗ đó làm gì có."

Thịnh Chi sững sờ khi nhìn vào màn hình.

Thú thật, lúc đó nàng chỉ mải nhìn Kỷ Thanh Phạm, nên chẳng nhớ nổi dấu vết này lưu lại từ lúc nào.

Nhưng chắc chắn chỉ có thể là do Kỷ Thanh Phạm làm.

Vậy nên, nãy giờ nàng cứ để nguyên như thế này mà đi ra sao? Lại còn bị Giang Vãn Âm nhìn thấy hết rồi?

Thịnh Chi nhìn vào tấm ảnh, ở cái góc độ khuất sau gáy mà bản thân nàng tuyệt đối không thể tự nhìn thấy được, nàng gần như xác định ngay lập tức là Kỷ Thanh Phạm cố tình để lại dấu vết ở đây.

Nàng nhìn chằm chằm vào bức ảnh, âm thầm nghiến răng.

Được lắm.

Rất tốt.

Hôn nàng đến mức đó rồi mà vẫn còn tâm trí để đào hố bẫy nàng.

Thịnh Chi đưa ngón tay xóa đi tấm ảnh kia, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"Không có gì đâu, em chỉ đánh nhau với chị ta một trận, vô tình bị cắn trúng thôi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!