Chương 14: (Vô Đề)

Thịnh Chi không cần đoán cũng biết lúc này Giang Vãn Âm đang kinh ngạc đến nhường nào.

Thấy Kỷ Thanh Phạm mà lại đòi bám theo...

"Em đang bực mình, làm sao có thể để chị ta đắc ý được?"

Nàng nghiến răng nghiến lợi vứt ra một câu, chẳng biết là đang giải thích cho Giang Vãn Âm hay đang tự trấn an chính mình. Hiện tại, nàng vừa chán ghét Kỷ Thanh Phạm, lại vừa phiền lòng vì bị cô làm xao động.

Sau khi thốt ra câu nói cứng nhắc đó, Thịnh Chi lại im như thóc, không nói thêm lời nào. Chỉ có đôi mày vương chút bực dọc khiến gương mặt nàng càng thêm phần diễm lệ, bức người.

Nhưng nghe nàng nói vậy, Giang Vãn Âm lại tin sái cổ.

Cô nhớ đến những dự cảm bất an lúc nãy của mình mà thấy buồn cười.

Đúng là cô nghĩ nhiều quá, Thịnh Chi vẫn luôn ghét Kỷ Thanh Phạm như thế, bám theo chắc chắn là để phá đám, giống hệt như hồi hai người còn đi học vậy.

"Em đúng là chẳng thay đổi chút nào so với trước đây," Giang Vãn Âm xoa đầu nàng, vừa nói vừa xuống xe, đi vòng sang phía bên kia mở cửa cho Thịnh Chi. "Đi thôi, để chị đi cùng em xem sao."

Thịnh Chi chỉnh lại mái tóc. Nếu là bình thường, nàng nhất định sẽ cùng Giang Vãn Âm mắng nhiếc thêm vài câu, nhưng giờ tâm trí nàng không đặt ở đó. Nàng chỉ hếch cằm, tùy tiện "ừ" một tiếng.

Nhưng mới đi được vài bước, nàng lại sực tỉnh, lắc đầu nguầy nguậy rồi đẩy Giang Vãn Âm trở lại xe: "Không được, một mình em đi thôi. Chị đi cùng thì lộ liễu quá, cứ ở trong xe chờ em là được."

... Lỡ như, nàng nghĩ là lỡ như, nếu có xảy ra tình huống gì mất mặt, nàng không muốn bị ai nhìn thấy.

Sau khi đẩy Giang Vãn Âm vào lại xe, Thịnh Chi do dự một chút rồi ghé vào trung tâm thương mại bên cạnh mua vội một chiếc mũ và một cái khẩu trang, sau đó mới bước vào nhà hàng.

Vị trí của Kỷ Thanh Phạm rất dễ tìm. Hai người họ ngồi ngay cạnh cửa sổ, không biết đang thảo luận chuyện gì. Kỷ Thanh Phạm chống cằm, khóe môi khẽ cong lên, khiến Cố Thi ngồi đối diện đỏ bừng mặt.

Thịnh Chi nhìn thấy cảnh này, chẳng rõ vì sao lại thấy khó chịu vô cùng, cảm giác như cả người sắp nổ tung.

—— Đúng là đồ giả tạo, với ai cũng có thể trưng ra bộ mặt tươi cười đó.

Đối với nàng thì diễn kịch, đối với người khác cũng vậy.

Giả, quá giả!

Nàng đang nghiến răng nghiến lợi suy nghĩ thì thấy Kỷ Thanh Phạm đột nhiên ngước mắt nhìn về phía mình. Thịnh Chi theo bản năng xoay người đi chỗ khác.

Lúc này nàng mới thấy chột dạ. Nghĩ đến việc nàng vừa mạnh miệng bảo cô đừng quản mình, giờ lại lén lút bám theo, nàng thấy da mặt hơi nóng lên.

Sau khi xoay người, Thịnh Chi giả vờ như đang ngắm mấy chậu hoa trang trí trong nhà hàng. Ngắm nghía một hồi nàng mới sực nhớ mình đang đội mũ và đeo khẩu trang, thế là lại quay trở lại.

Kết quả, khi quay lại thì chẳng thấy Kỷ Thanh Phạm đâu nữa.

Lạ thật.

Chỉ trong chớp mắt mà người đã đi đâu mất rồi?

Kỷ Thanh Phạm rốt cuộc có nhìn thấy nàng không nhỉ?

Thịnh Chi kéo thấp vành nón, vẻ mặt hờ hững đi thêm vài bước, đưa mắt tìm kiếm. Giây tiếp theo, nàng cảm thấy vành nón bị ai đó gõ nhẹ, ngay sau đó, trên đầu bỗng nhẹ bẫng.

Kỷ Thanh Phạm cầm lấy chiếc mũ của nàng, ánh mắt long lanh dừng lại một chút trên chiếc mũ rồi chuyển sang khuôn mặt nàng. Như thể không ngờ nàng lại xuất hiện ở đây, cô khẽ cất tiếng hỏi: "Chi Chi?"

Bị lấy mất mũ, Thịnh Chi nhìn Kỷ Thanh Phạm đang đứng trước mặt, vành tai đỏ ửng. Đã bị phát hiện rồi, nàng dứt khoát đối diện với ánh mắt của cô, cố tỏ ra hung dữ: "Đúng, là tôi đấy. Sao nào? Nhìn thấy tôi bất ngờ lắm à?"

Mở lời được một câu thì những câu sau dễ dàng hơn hẳn. Nàng nhìn Cố Thi đang đi tới, liên tục cười lạnh: "Kỷ Thanh Phạm, chị còn dám quản đông quản tây tôi, chẳng phải bản thân chị cũng đang trò chuyện vui vẻ với người phụ nữ khác đó sao?"

Cố Thi đi tới đúng lúc nghe thấy câu này. Cô nhìn Kỷ Thanh Phạm rồi lại nhìn Thịnh Chi, khó khăn mở lời giải thích: "Thịnh tiểu thư, không phải như cô nghĩ đâu..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!