Đối với sự thay đổi trong mối quan hệ giữa Thịnh Chi và Kỷ Thanh Phạm, bà Thịnh Tỉ Diệc ban đầu cảm thấy rất vui mừng.
Nhưng nhìn đi nhìn lại, bà luôn thấy có gì đó không đúng, mà cụ thể là lạ ở chỗ nào thì bà không nói ra được..... Nói thế nào nhỉ, cảm giác Kỷ Thanh Phạm có chút quá mức dung túng?
Bà vốn rất rõ bản tính của con gái mình. Những ngày nằm viện vừa qua, đến cả bà còn thấy có chút không nhìn nổi.
Thịnh Chi uể oải tựa trên giường bệnh, được chăm sóc quá đỗi thoải mái nên gương mặt tươi tắn như hoa đào, mỗi ánh mắt liếc nhìn đều vô cùng động lòng người.
"Nhưng chẳng phải chúng con là thê thê sao? Con thấy Kỷ Thanh Phạm cũng rất vui vẻ khi được chăm sóc con thế này mà."
Nhắc đến điểm này, Thịnh Tỉ Diệc có chút á khẩu.
Cũng đúng thật, ít nhất là trong mấy ngày qua, Kỷ Thanh Phạm hoàn toàn không lộ ra chút thiếu kiên nhẫn nào. Cô càng lúc càng ôn nhu tỉ mỉ, dù nửa đêm Thịnh Chi nổi hứng muốn ăn bánh tart cô làm, cô cũng lập tức đi chuẩn bị, còn hỏi nàng có muốn thêm nước trái cây không. Sau khi làm xong, Thịnh Chi lại kén cá chọn canh nói không muốn ăn, bắt cô làm món khác, cô cũng không một lời oán thán, chu đáo đến mức không tìm ra được kẽ hở nào.
Nhìn qua... cứ như thể cô đang thần hồn điên đảo vì Thịnh Chi vậy.
Bà từng thấy dáng vẻ của Kỷ Thanh Phạm lúc làm việc. Dù sao nói một cách công bằng, Kỷ Thanh Phạm cũng do một tay bà bồi dưỡng nên.
Con gái bà không có hứng thú với việc quản lý công ty, nên bà cần bồi dưỡng một công cụ đắc lực, đáng tin cậy và không có ý định phản chủ. Kỷ Thanh Phạm chính là sự tồn tại như thế.
Vẻ mặt của cô khi làm việc và khi đối xử với Thịnh Chi hoàn toàn trái ngược nhau.
Nhưng cũng chính vì thế, bà mới cảm thấy hài lòng về Kỷ Thanh Phạm đến vậy.
Thịnh Chi hồi phục rất nhanh, một phần cũng vì nàng vốn không bị thương quá nặng, chỉ khoảng một tuần là gần như khỏi hẳn.
Các triệu chứng như đau đầu, chóng mặt do chấn động não xảy ra ngày một thưa dần rồi dứt hẳn. Báo cáo kiểm tra cho thấy các chỉ số cơ thể của nàng đều rất khỏe mạnh.
Nằm trên giường bệnh mấy ngày nay đã là cực hạn của Thịnh Chi. Theo lời nàng thì nếu cứ nằm tiếp chắc người nàng mọc cỏ mất. Niềm vui duy nhất mỗi ngày là bày đủ trò để hành hạ Kỷ Thanh Phạm, nhưng Kỷ Thanh Phạm luôn bình thản đón nhận mọi chiêu trò, chẳng hề thay đổi sắc mặt, làm nàng cũng cảm thấy mất cả hứng.
Trong thời gian nằm viện, nhóm bạn thường xuyên tụ tập của nàng ngày nào cũng gửi các đoạn video tiệc tùng, đua xe khiến nàng ngứa ngáy chân tay.
Thế nên vừa nhận được báo cáo kiểm tra, Thịnh Chi đã vội vã làm thủ tục xuất viện, hô hào bạn bè hẹn hò đi chơi.
Mấy ngày nay Kỷ Thanh Phạm vì chăm sóc nàng nên công việc ở công ty có chút đình trệ. Cô bận rộn xử lý đến mức gần như làm việc không nghỉ suốt ngày đêm. Dù Thịnh Chi không muốn thừa nhận, nhưng trong thâm tâm nàng thực sự có chút bội phục. Nếu là nàng, bị đống công việc đó đè nặng thì chắc ngày nào cũng trưng ra bộ mặt thối, chứ đừng nói là còn tâm trí để diễn kịch với cô.
Biết nàng sắp xuất viện, Kỷ Thanh Phạm lập tức gửi tin nhắn nói sẽ đến đón nàng về nhà.
Thịnh Chi hiếm khi không gây khó dễ, vì lát nữa nàng định đi chơi, Kỷ Thanh Phạm mà đến thì chỉ có vướng chân vướng tay.
Thế là nàng giả vờ giả vịt trả lời: [Mấy ngày nay chị cũng vất vả rồi, đúng lúc tôi có hẹn tụ tập với bạn bè, chị không cần đến đâu.]
Nhắn xong, Kỷ Thanh Phạm đầu tiên chỉ trả lời một chữ "Ừ", nhưng ngay sau đó là một câu: [Vậy cứ đợi chị, chị đưa em đi.]
Thịnh Chi tặc lưỡi: [Không cần không cần, chị thực sự đừng đến mà.]
Hồi âm xong, Kỷ Thanh Phạm không nhắn lại nữa, nhưng Thịnh Chi luôn có dự cảm rằng dù nàng có nói thế nào thì Kỷ Thanh Phạm vẫn sẽ lái xe đến tìm mình.
Trước khi nhắn tin cho Kỷ Thanh Phạm, nàng đã gọi tài xế riêng của gia đình tới. Suy nghĩ hai giây, nàng thấy chắc cũng không sao nên nhanh chóng thu dọn đồ đạc, xuống lầu lên xe đi thẳng.
Chiếc xe dừng lại trước một quán bar. Tài xế nhìn Thịnh Chi xuống xe, do dự một chút. Bà không quản được việc đi đâu của đại tiểu thư, nhưng vì lo lắng nên vẫn gửi một tin nhắn cho Kỷ Thanh Phạm: [Kỷ tiểu thư, sức khỏe của Thịnh tiểu thư đã ổn hẳn chưa ạ? Cô ấy vừa bảo tôi đưa đến quán bar SW.]
※
Thịnh Chi không hề biết tài xế vừa báo cáo hành tung của mình cho Kỷ Thanh Phạm.
Nàng thản nhiên đi tới phòng riêng mà bạn bè đã đặt. Vừa bước vào, mọi người nhìn thấy nàng liền đồng loạt reo hò ầm ĩ.
"Chi Chi, cuối cùng cậu cũng xuất viện rồi! Cậu không biết đâu, thời gian qua không có cậu, bọn này chơi bời chán chết đi được." Khương Thuyền tiến đến khoác vai nàng, tiện tay châm một điếu thuốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!