Kỷ Thanh Phạm đến tận bây giờ vẫn nhớ rõ dáng vẻ lần đầu tiên nhìn thấy Thịnh Chi.
Thiếu nữ với diện mạo xinh đẹp rạng rỡ quá mức cứ thế xuất hiện trước mặt cô, kiêu căng và chói mắt.
Làn da nàng trắng như tuyết, càng làm nổi bật con ngươi sâu thẳm và cánh môi đỏ thắm kiều diễm.
Sự xung kích về thị giác ấy mạnh mẽ không gì sánh kịp.
Nàng còn xinh đẹp hơn bất kỳ con búp bê lộng lẫy nào mà cô từng thấy trong tủ kính trưng bày.
Khi đó, Kỷ Thanh Phạm đã vô thức ôm chặt chú chó con trong lòng hơn một chút.
Kể từ khi Thịnh Chi xuất hiện, cô không còn bị đánh nữa.
Vị đại tiểu thư kia tuy khí thế hung hăng, nhưng khi đón lấy chú chó con, ánh mắt nàng lại tràn đầy vẻ đau lòng.
Nàng hỏi cô muốn được báo đáp gì.
Kỷ Thanh Phạm vẫn nhớ lúc ấy mình chỉ nói một câu: "Đây là việc tôi nên làm."
Nghe qua thì thật giống một người lương thiện không cầu báo đáp, nhưng sự thực đúng như những người kia suy đoán, cô biết đó là chó của Thịnh Chi nên mới xông ra bảo vệ.
Bởi vì cô từng nhìn thấy trong một ngày mưa tầm tã, vị đại tiểu thư ngạo mạn khó chiều trong miệng mọi người đã cẩn thận từng li từng tí mang chú chó bị bỏ rơi bên cạnh thùng rác này về nhà như thế nào.
Thịnh Chi hoàn toàn khác cô. Nàng có một gia đình yêu thương mình, có một cơ thể khỏe mạnh. Mỗi khi trường tổ chức đại hội thể thao, nàng đều báo danh, và chỉ cần nàng tham gia, vị trí thứ nhất nhất định sẽ thuộc về nàng. Nàng cứ thế tùy ý tỏa sáng rực rỡ.
Trong trường, không ai là không biết đến nàng.
Tính cách và ngoại hình của nàng luôn là chủ đề được bàn tán với tần suất cao nhất.
Gia thế tốt, kiêu ngạo, tính tình cực kỳ tệ, bên cạnh luôn có một đám người vây quanh, sống hoàn toàn theo ý mình.
Kỷ Thanh Phạm biết trường học có rất nhiều học sinh giàu có, những người dựa vào thành tích để vào trường như cô chỉ là số ít.
Chỉ là cái "ưu điểm" mà ở gia đình khác sẽ được khen ngợi này, ở nhà cô lại chỉ mang đến những trận đòn roi.
Khi còn nhỏ cô không hiểu nổi, tại sao đứa em trai kém cỏi như vậy lại được cha mẹ yêu chiều, còn cô thì không. Cô không hiểu tại sao mình đã nỗ lực để làm tốt nhất nhưng thứ nhận được chỉ là quần áo cũ. Nhưng khi dần lớn lên, cô đã hiểu ra, trong cái nhà này cô định sẵn là sự tồn tại bị chán ghét và vứt bỏ.
Tựa như sự ra đời của cô chưa từng được ai mong đợi.
Thực tế, Thịnh Chi dễ đối phó hơn cô tưởng nhiều. Giống như chú chó nhỏ mà nàng nhặt về, có lẽ vì nhìn thấy quá ít điều ác nên nàng luôn đáp lại những sự vật đáng thương bằng một lòng thiện lương quá mức.
Cô chỉ dùng một chút thủ đoạn, để cảnh tượng mình bị những kẻ kia bắt nạt lộ ra trước mặt Thịnh Chi. Có lẽ vì cô đã bảo vệ chú chó của nàng, nên nàng đã dạy dỗ những kẻ bắt nạt và đứng ra bảo vệ cô.
Đó là quãng thời gian yên ổn nhất của Kỷ Thanh Phạm.
Cô cùng nàng đi học, cùng nàng tan trường, trở thành người ở gần nàng nhất.
Ban đầu cô chỉ muốn mượn mối quan hệ với nàng để cuộc sống dễ thở hơn, nhưng cô đã tính sót một điều, chính mình sẽ bị nàng hấp dẫn.
Vị đại tiểu thư tùy hứng ấy đã dần chiếm trọn tầm mắt cô.
Cô âm thầm tìm hiểu các mối quan hệ quanh nàng, biết nàng có một cô bạn thân thanh mai trúc mã tên là Giang Vãn Âm.
Nàng thích ăn đồ ngọt, mỗi lần ăn được món mình thích đều sẽ vui vẻ nheo mắt lại như một con mèo.
Mẹ nàng rất yêu nàng nhưng công việc bận rộn nên nàng thường xuyên ở một mình, vì thế nàng coi chú chó con mình nuôi như người thân để bầu bạn.
Ngày chú chó con qua đời vì bệnh tật, đó là lần đầu tiên Kỷ Thanh Phạm thấy Thịnh Chi khóc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!