"Vậy ra em thật sự định ly hôn với Kỷ Thanh Phạm à? Mãi mà chẳng thấy động tĩnh gì, chị còn tưởng hai người định phim giả tình thật luôn rồi chứ."
Giọng nữ mang theo chút ý vị trêu chọc truyền qua điện thoại, vừa nghe thấy bốn chữ "phim giả tình thật" kia, Thịnh Chi đã nhướng mày.
"Phim giả tình thật? Em và Kỷ Thanh Phạm chỉ là kết hôn hợp đồng vì lợi ích gia tộc thôi, nếu không phải lúc trước nhà họ Vân đào hôn thì em đã chẳng đến mức dính dáng gì đến chị ta rồi... Tóm lại là giờ hợp đồng cuối cùng cũng hết hạn, em chỉ còn thiếu nước khua chiêng gõ trống ăn mừng thôi đấy."
Người này dáng dấp quá đỗi xinh đẹp, bất kể là thực hiện động tác hay biểu cảm gì cũng đều cuốn hút, ngay cả dáng vẻ bật cười khẽ như lúc này cũng đẹp đến nao lòng.
Thịnh Chi vừa nói vừa rùng mình một cái, cứ như thể bị cái liên tưởng phim giả tình thật với Kỷ Thanh Phạm làm cho nổi da gà vậy, tính khí nói đến là đến, nàng bất mãn bảo: "Giang Vãn Âm, chị mau sửa lại cách dùng từ cho em ngay."
Dứt lời, ngữ điệu của nàng tùy hứng vô cùng, vừa nghe đã biết là kiểu người được nuông chiều từ bé, người khác nhất định phải thuận theo ý nàng.
Người ở đầu dây bên kia nghe vậy cũng không giận, ngược lại còn bật cười: "Được rồi, chúc mừng đại tiểu thư, chúc mừng đại tiểu thư sắp sửa tìm lại được tự do."
"Thế còn nghe được." Thịnh Chi đổi tư thế ngồi, mãn nguyện hất cằm.
Nàng khoác trên mình chiếc áo choàng trắng cao cấp, mái tóc xoăn dài bóng mượt xõa tung sau lưng, làn da trắng ngần đôi môi đỏ thắm, rõ ràng mọi cử động đều mang vẻ kiêu căng hống hách nhưng lại rực rỡ đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Trước mặt nàng, một nhân viên bán hàng đang cúi người giúp nàng điều chỉnh chiếc vòng trên cổ tay, còn mấy nhân viên khác thì vây quanh Thịnh Chi, giọng nói hỏi han nhẹ nhàng như gió thoảng mây trôi, không một ai là không ân cần hết mực.
Nhưng nếu nhìn kỹ, người ta vẫn có thể nhận ra sự cẩn thận dè chừng ẩn sâu bên trong cùng những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán họ ——
Đừng hỏi tại sao, hỏi thì chỉ thấy đau đầu thôi.
Thường ngày những món đồ này đều được đặt làm riêng và mang đến tận nhà cho Thịnh Chi chọn lựa, nào ngờ hôm nay Thịnh đại tiểu thư không biết nghĩ gì mà lại đích thân đi mua sắm.
Biết nàng sắp đến, cửa hàng đồ hiệu này đã sớm dọn dẹp sạch sẽ để đảm bảo khi Thịnh Chi tới, trong tiệm chỉ có duy nhất một vị khách là nàng.
Ánh đèn rạng rỡ.
Trang sức tinh xảo đắt tiền đeo lên cổ tay trắng ngần như tuyết, càng tôn thêm vẻ lấp lánh rạng ngời.
Nhân viên đứng gần Thịnh Chi nhất mỗi lần hít thở đều ngửi thấy mùi hương hoa hồng mê hoặc trên người đối phương, cô lén nhìn Thịnh Chi một cái, gương mặt không kìm lòng được mà hơi ửng hồng.
Bất kể người ngoài có nói Thịnh Chi cao ngạo hay ương ngạnh thế nào, tính khí tệ hại ra sao, thì gương mặt và vóc dáng này thật sự không có chỗ nào để chê.
Rực rỡ, quá đỗi chói mắt.
Chỉ riêng việc nàng ngồi đó thôi cũng đủ khiến người ta nảy sinh ý nghĩ rằng vạn vật trên đời sinh ra vốn dĩ là để nhường bước cho nàng, hoa tươi hay kim cương được dùng để trải đường cho nàng cũng là một niềm vinh dự.
Vòng tay đã đeo xong, nhưng chủ nhân của nó lại chẳng thèm để mắt đến món đồ trị giá bảy chữ số trên cổ tay mình, trông nàng có vẻ lơ đễnh không mấy hứng thú: "Được rồi, gói hết lại đi."
Hôm nay Thịnh Chi quả thật không phải đến đây để mua sắm.
Sau khi trò chuyện thêm vài câu với Giang Vãn Âm, nàng liếc nhìn thời gian rồi cúp máy, định bụng đứng dậy ra xe tìm Kỷ Thanh Phạm ký đơn ly hôn.
Đơn ly hôn đã được để sẵn trong xe.
Kinh Bắc cuối tháng Tư tiết trời vẫn chưa vào hạ, nhưng không khí đã phảng phất chút hanh khô. Thịnh Chi ngồi trong xe, nhìn những dòng chữ đen trên nền giấy trắng của bản hợp đồng được viết rất rõ ràng, sau đó mới dời mắt về phía màn hình điện thoại vẫn đang sáng ở giao diện lịch sử cuộc gọi.
Nàng có thói quen tìm người liên lạc trực tiếp từ lịch sử cuộc gọi, thế nhưng lướt qua lướt lại mãi vẫn không thấy tên Kỷ Thanh Phạm, nàng mới chợt nhận ra lần cuối hai người gọi cho nhau đã là chuyện từ rất lâu về trước rồi.
Nghĩ đến đây, đôi mày Thịnh Chi lập tức cau lại, nếu không phải lát nữa cần Kỷ Thanh Phạm ký tên vào đơn ly hôn, nàng hận không thể vò nát tờ giấy đó rồi đóng gói cả nó lẫn Kỷ Thanh Phạm ném ra khỏi cuộc đời mình.
Thực ra chuyện hôn nhân thương mại đối với những người trong giới như các nàng đã là chuyện quá đỗi bình thường, có thể nói là đã quá quen thuộc. Dù sao kết hôn cũng chẳng có ý nghĩa gì mấy, so với thứ tình cảm không chắc sẽ vĩnh cửu thì lợi ích thiết thực mới là trường tồn, và hôn nhân chính là công cụ tốt nhất để củng cố lợi ích đó.
Thịnh Chi không mấy bận tâm về chuyện hôn nhân thương mại, ngay từ đầu đối tượng kết hôn của nàng cũng không phải Kỷ Thanh Phạm, mà là Vân Tiện của nhà họ Vân.
Thế nhưng chẳng biết những lời đồn thổi về tính tình tệ hại, ương ngạnh khó chiều của nàng đã lan truyền quá mức đến nhường nào, mà dù hôn sự đã định, kết quả là chỉ vài ngày trước đám cưới, Vân Tiện – người vốn luôn tươi cười với nàng – lại bỏ trốn. Đến lúc đó nàng mới biết thái độ trước kia của Vân Tiện chỉ là giả vờ, thực chất cô ta đã sớm lên kế hoạch đào hôn.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!