Chương 8: (Vô Đề)

Tất cả mọi người lục tục từ trong miệng, trong túi bụng, hoặc là trên lưng trùng tộc được thả ra.

Trước mắt chính là căn cứ của trùng tộc.

Tất cả những gì thấy được là cực kỳ giống với Cao Nguyên Hoàng Thổ*, đập vào mắt là cả trời sắc vàng, gió lớn thổi qua, cát vàng bay múa đầy trời, vô số quần thể trùng tộc đan xen vào nhau phía trên cao nguyên tạo thành những mạng lưới chằng chịt, nhà cửa ở nơi này rất giống với lò gạch ở Thiểm Bắc.

*Cao Nguyên Hoàng Thổ: có diện tích khoảng 640.000 km² tại thượng và trung du Hoàng Hà ở Trung Quốc.

Nhạc Tử Mặc chỉ có thể thấy được lối vào của những phòng ốc kia, phần thân thì bị vùi lấp trong cát vàng, nơi này rất giống một bộ lạc quần cư.

Dưới chân là đường xá rộng lớn, mặt đất khô ráo, chân trần dẫm lên thực sự thoải mái.

Rất đông người.

Khi tới nơi ở của quần thể trùng tộc, tất cả dị tộc đều biến thân thành người, khác với nhân loại, khi bọn họ biến thân sẽ có khôi giáp bảo vệ bộ phận quan trọng trên cơ thể, cho nên sự khác biệt này vào một số thời điểm dùng để phân biệt cực kỳ tốt, những người thường xuyên ở lại trong bộ lạc thì mặc quần áo chỉnh tề bằng vải vóc, mà nhân loại…

Tình huống cực kỳ không lạc quan.

Không có quần áo, chỉ đơn giản che lại phần bên dưới, trên người mỗi người bọn họ đều bị đánh dấu tù binh, giống như nô lệ cấp thấp nhất, không có chỗ nào là không biểu thị một điều rằng.

Nhân loại là nô lệ!!!

Trên mặt, trên lưng, trên ngực những nhân loại kia hầu như người nào cũng bị xăm một loại hình vẽ đặc thù, không biết là dùng vật gì ấn lên, trông giống như đồ án của các cư dân từ thời viễn cổ.

Có điều khuôn mặt của bọn họ đã được tiến hóa tốt, ngũ quan nhu hòa, những điều này như muốn nói với Nhạc Tử Mặc rằng, thực ra, bọn họ và những người này giống nhau, cùng bất hạnh mà bị bắt tới đây, bị ép làm nô lệ mặc người sai khiến.

Đường rất rộng, khoảng chừng hơn mười mét, phòng ốc hai bên đường san sát nhau giống hệt như tổ ong, hai bên đường có không ít nhân loại và cả trùng tộc đang đứng.

Nhân loại trông thấy nhiều đồng loại như vậy thì rất sợ hãi, ngoài sợ hãi còn có cả thương xót, có bất đắc dĩ, có chết lặng, cũng có những ánh nhìn hả hê, so ra mà nói thì biểu tình của trùng tộc là đồng bộ nhất, bọn họ vô cùng vui vẻ.

Có không ít trùng nhân hoan hô, đoàn người nhanh chóng lao về một hướng.

Này là đang làm gì thế?

"Đừng dừng lại, đi nhanh lên, nơi đây vẫn là bên ngoài." – Thời điểm Nhạc Tử Mặc còn đang hoang mang, người thanh niên trẻ tuổi vẫn luôn đi theo cậu đẩy cậu một cái nói khẽ.

"Tôi biết rồi." – Nhạc Tử Mặc cũng thấp giọng đáp lại.

"Cậu đã bị người khác chú ý, cẩn thận dưới chân một chút, không đến được khu trung tâm thì có thể sẽ bị vứt lại ở chỗ này." – Người nọ nhắc nhở, sau đó kéo dãn khoảng cách với Nhạc Tử Mặc, đi theo đám binh sĩ, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì.

Sự nhắc nhở của người thanh niên khiến trong lòng Nhạc Tử Mặc bắt đầu khẩn trương, mặt cậu không biến sắc chú ý xung quanh, rất nhanh cậu đã phát hiện ra vài ánh mắt mang địch ý.

Trái phải đều có, còn có cả sau lưng.

Những người này muốn làm gì, theo như ý của thanh niên kia thì là không muốn để cậu đến được khu trung tâm sao?

Phỏng chừng khu trung tâm là một nơi tương đối khá, những người này sợ cậu cướp đi cái gì mà lại muốn ngăn cậu ở đây?

Cậu nhấc chân nhảy qua, người bên phải cũng giống vậy, giơ chân lên muốn ngáng chân cậu, trong thời khắc nguy hiểm này, cậu lại cảm giác được có người từ phía sau lưng đá mạnh vào cẳng chân mình!

ヾ(`Д′)!!!

Cẳng chân bị đá sắp gãy mất.

Làm sao bây giờ?

Mới đến nơi này ngày thứ hai cậu đã cảm nhận được cái chết đang đến gần, nếu như không phải được người thanh niên kia nhắc nhở, giờ phút này, hẳn là cậu đã bị người ta dẫm nát dưới lòng bàn chân, không chết thì cũng tàn phế!

Cậu bây giờ còn chưa muốn chết!!!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!