Chương 59: (Vô Đề)

Liêm lạnh lùng nhìn Hắc Vũ.

"Nếu lần sau ta lại nhìn thấy Bạch Vũ tới khu vực của ta, ta nhất định gỡ cái đầu hắn xuống."

Sắc mặt Bạch Vũ trở nên tái nhợt.

Đây là lần đầu tiên gã gặp một tên trùng nhân không sợ sự tồn tại của Hắc Vũ, dám can đảm khiêu khích trước mặt Hắc Vũ.

Đôi mắt quỷ dị của Hắc Vũ lộ ra vẻ âm u khủng bố.

Những trùng nhân khác cũng không dám thở mạnh.

Sự tình đến bước này, mọi người đều biết được hai vị quân thượng Hắc Vũ cùng Liêm đã như nước với lửa.

Nguyên nhân của sự đối lập này hoá ra là do hai con người kia tạo thành.

"Đi, chúng ta về thôi." Liêm không thèm để ý đến phu phu trùng nhân kia nữa, quay người nói với Nhạc Tử Mặc.

Nhạc Tử Mặc gật gật đầu, cùng Liêm rời đi.

Lúc trở về, vẫn là Liêm cõng Nhạc Tử Mặc đi xuống thiên đàn, từng bước từng bước đi xuống trước mặt nhân loại và vô số trùng nhân.

Về phần những quân thượng khác nhìn nhau, nhìn Liêm rời đi, bọn họ vậy mà bị quăng qua một bên, yên lặng đến phát lạnh.

Những trùng nhân khác cũng rất muốn chửi rủa, không nói nên lời, ngươi để ý bạn lữ mình như vậy nhưng không cảm thấy quên mất cái gì rồi sao? Nhiều khách mời như vậy ngươi cũng không chào một tiếng? Cứ thế mà đi thôi à?

Bỏ lại một đám trùng nhân đến đây để chung vui, liền cõng bạn lữ nhà mình thảnh thơi rời đi, rõ ràng trước đó còn đưa thiệp mời nói là đến uống rượu mừng…

Nhân vật chính trong đám cưới ngày hôm nay đã chạy, bọn họ ở lại cũng dư thừa, còn tâm tình gì để uống rượu mừng nữa.

Tuy rằng những trùng nhân ở đây đều âm thầm phun tài, nhưng đối với trùng nhân việc này cũng không có gì đáng trách, dù sao lễ cưới của trùng nhân khác cũng vậy.

Sau khi tham gia các hoạt động tế lễ, chúc rượu các quâ thượng liền mang theo bạn đời của mình trở về nhà.

Những trùng nhân và con người còn lại cũng lặng lẽ rời khỏi Thiên Đàn, đi xuống những bậc đá, cuối cùng, phía trên chỉ còn lại Bạch Vũ và Hắc Vũ.  Họ đứng ở nơi cao nhất của Thác Trạch Mộc nhìn xuống vùng đất bên dưới thuộc về trùng nhân, thuộc về dị tộc đồng thời cũng là nơi sinh hoạt tạm thời của nhân loại.

Hắc Vũ và Bạch Vũ đều không nói gì, yên lặng nhìn những trùng nhân đó rời đi.

Tất cả trùng nhân đều đã rời đi, người cuối cùng là Xích, chân của hắn đi đứng rất không tiện, bước đi có chút khó khăn, cuối cùng lạo ngã xuống.

Ánh mắt Bạch Vũ rơi trên người hắn.

Chẳng mấy chốc khuôn mặt gã lại nở nụ cười rạng rỡ.

Ánh mắt Hắc Vũ có chút lạnh.

Hắn liếc nhìn Bạch Vũ lần thứ hai nở nụ cười, sau đó thu hồi ánh mắt, phảng phất như cái gì cũng không thấy.

"Cậu định làm gì? Có phải là đánh chủ ý lên tên trùng nhân này? Hắn là một quân thượng."

Bạch Vũ không quay đầu lại, gã giống như một con chim ưng, nhìn bóng lưng Xích đi xa như muốn đoạt lấy con mồi mình nhắm trúng, "Vậy thì sao?" Giọng điệu của Bạch Vũ rất không đồng tình.

"Trong mắt tôi, dù là trùng nhân, bọn họ cũng giống như con người, bọn họ không phải là bất khả chiến bại, bọn họ luôn có điểm yếu của mình." Bạch Vũ rất chắc chắn.

Hắc Vũ yên lặng nhìn Bạch Vũ, những cảm xúc kỳ lạ cuộn trong đôi mắt tà ác của hắn.

"Được, ta hiểu rồi."

Bạch Vũ hơi cười cười, cũng không hề nói gì.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!