Chương 56: (Vô Đề)

Vì chương này quá dài nên mình tự chia ra thành 3 phần nhen.

Nóng như thiêu đốt.

Đốt cháy dạ dày.

Không thể chịu đựng nổi

Nhạc Tử Mặc hoàn toàn không biết nó là cái gì?

Mà lúc này Liêm cũng đã buông tha cho môi của cậu, một lượng lớn không khí tràn vào khoang mũi, Nhạc Tử Mặc thở hồng hộc.

Bỗng nhiên phát hiện quyền khống chế thân thể đã trở lại.

Đột nhiên, Nhạc Tử Mặc cảm thấy cơ thể cậu đang giải phóng cái gì đó? Một loại cảm giác mới mẻ chưa từng có, loại cảm giác sức mạnh đang phóng thích từ thân thể, khiến Nhạc Tử Mặc ngạc nhiên không thôi.

Cậu cảm giác trong người mình có nhiều thêm một thứ gì đó và mất đi một thứ gì đó?

Đây chính là khế ước dị tộc.

Sinh mạng cộng hưởng, là khế ước giúp nhân loại duy trì hàng trăm năm tuổi thọ?

Liêm đứng trước mặt cậu, cứ như vậy lẳng lặng nhìn, ánh mắt gợn sóng, trong con ngươi màu đen phản chiếu bóng dáng của cậu.

Thành kính, nghiêm túc như vậy, thật giống như, chỉ có một mình cậu trên thế giới này.

Nhạc Tử Mặc rất muốn hỏi, đây là cái gì?

Cậu cảm thấy cơ thể mình càng ngày càng nóng, hoàn toàn khác với lần trước.

Thân thể như bị xé toạc, máu thịt sôi sùng sục.

Như trong chớp mắt bị ném vào trong chảo dầu, cảm giác thật không thể tả nổi.

Ngay lúc cậu và Liêm hôn nhau thân mật, những tế tư đáng ngâm xướng kia đã đứng dậy từ tư thế ngồi bắt chéo chân lúc trước.

Bọn họ đi đến chính giữa hai tấm bia đá, phía trên có một hộp đựng hình quả lê có mỏ vịt, đặt chiếc bát nhỏ trước đó trước hộp.

Huyết dịch nhân loại và trùng nhân hoà lẫn vào nhau, chất lỏng chảy ra có màu hồng nhạt, loại dung môi quỷ dị này còn phảng phất một mùi thơm kỳ lạ, rất hấp dẫn.

Tế ti bưng hai chén nhỏ chứa chất lỏng màu hồng nhạt đến trước mặt Liêm và Nhạc Tử Mặc, phân cho mỗi người một chén.

Liêm nhận lấy không chút do dự, ngẩng đầu uống hết, còn Nhạc Tử Mặc ngơ ngác nhìn Liêm, nhắm mặt lại, cũng uống hết.

Kỳ thực đây là máu của mình, Nhạc Tử Mặc thầm nghĩ.

Nhưng kỳ lạ là, ngay khi uống dòng máu đỏ tươi đó vào miệng, cảm giác nóng rực trong thân thể từ từ biến mất, hơn nữa cảm giác đau đớn như bị xé rách kia cũng nhanh chóng thuyên giảm.

Có một khắc, Nhạc Tử Mặc cảm thấy mình như ma cà rồng, uống hết máu trong chén cũng không có cảm giác chán ghét hay buồn nôn muốn ói, mà ngược lại cảm thấy rất ngon miệng.

Thật sự quá kỳ quái, như thể có một sức mạnh không thể giải thích thúc giục cậu mau uống hết nó.

Sau khi uống xong, tế tư đem chén đặt về chỗ cũ.

Đồng thời các vũ công đang nhảy múa xung quanh thạch đàn cũng rời đi, tất cả các tế tư cũng đi xuống, quá trình này giống như được duyệt qua vô số lần, trong nháy mắt đã biến mất khỏi tầm mắt của hai người bọn họ.

Liêm nắm tay Nhạc Tử Mặc từ từ bước xuống bậc thang, khi đi xuống bọn họ đi bên trái.

Sau đó Nhạc Tử Mặc mới phát hiện không chỉ có những người trên bệ đá, mà hôm nay còn có mười vị quân thượng đều đến đây, mỗi trùng nhân đều mang theo bạn lữ hoặc thị quân của mình đến.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!