"Ặc, có một phần." Trương Trạch Giai lau mồ hôi: "Man Mục từng nói qua, khả năng của Liêm không những thích hợp làm lãnh đạo của trùng tộc, mà tuyệt đối là trùng nhân cường hãn nhất trùng tộc, hắn tôi luyện khả năng giết chóc trong thời gian quá dài, các loại kinh nghiệm chiến đấu đó hoàn toàn hơn xa những trùng nhân khác, Xích quân lần này cũng là bị mất não mới dám khiêu chiến với Liêm."
"Trong trùng tộc, thập quân không phải vẫn luôn bình yên vô sự, sống chung hoà bình sao? Tôi cảm thấy anh nói như vậy có chút vô căn cứ…"
"Không!" Trương Trạch Giai trầm giọng, khắp khuôn mặt nhã nhặn tú khí là nghiêm nghị, lo lắng nói: "Tôi không phải lo lắng vô cớ, mà tôi cảm giác được có đại sự sắp phát sinh, cái cảm giác này quá mức huyền diệu, tôi nghĩ dù tôi có nói ra, cậu cũng sẽ không tin.
Mười năm trước, tôi cũng có loại cảm giác ngột ngạt khẩn trương này, quả nhiên lúc đó trùng tộc liền có một trận rung chuyển lớn, vào lúc ấy mặc dù có chết hai vị quân thượng, nhưng đồng thời, trong thập quân, vài vị trí quân thượng cũng liên tục bị thay đổi bởi những trùng nhân khác.
Tại hỗn chiến đó trùng nhân và nhân loại không biết chết đi bao nhiêu, e rằng cũng không ít, thế nhưng dân số của trùng nhân thật sự quá lớn, nếu so với trùng tộc, nhân loại chỉ có mấy chục triệu, kể cả có gộp tính luôn các nhân loại ở những dị tộc khác, nhân loại cũng chưa tới nổi con số một tỷ, mà chỉ riêng trùng nhân cũng đã có mấy trăm triệu, hoàn toàn không thể so sánh…"
Nhạc Tử Mặc cũng cảm thấy được tình hình căng thẳng, trong đầu cậu đột nhiên sinh ra một ý nghĩ cực kỳ đáng sợ:"Lẽ nào, lại có chiến tranh?"
Trương Trạch Giai lo lắng gật gật đầu, thanh âm có chút chán nản: "Đúng vậy, khả năng sẽ xảy ra ở tương lai không xa.
Loại cảm giác đó lại tới nữa rồi, hơn nữa càng ngày càng rõ ràng, ngay lúc tôi nhìn thấy Bạch Vũ, tôi liền biết, tân chiến tranh sắp bắt đầu.
Hắn trầm mặc mười năm, nhất định là lại tìm cách gì đó, phía sau hắn còn có một nguồn sức mạnh, không phải chuyện năm đó không có sức ảnh hưởng lớn, nó liên lụy đến rất nhiều người, nhưng không quản xảy ra chuyện gì, hắn đều có thể lông tóc không thương trở ra." Giống như mãi mãi không chết được, hắn ẩn núp trong bóng tối, bất cứ lúc nào cũng có thể xuất hiện cho chúng ta một đòn chí mạng.
Chiến tranh…
Hai từ này nghe sao mà vừa xa xôi vừa xa lạ, đối với người sống lâu năm ở niên đại bình an như cậu mà nói, quả thực như đang yên đang lành có tai hoạ rơi xuống đầu vậy.
Cậu cứ tưởng trở thành tù binh đã đủ đáng sợ rồi, cậu còn nghĩ rằng mang thai, trở thành bạn lữ của đối phương là có thể sống ấn ổn rồi, nhưng chưa bao giờ lường trước được còn có một đống nguy cơ chiến tranh liên quan đến an nguy của nhân loại nữa.
Nhạc Tử Mặc có chút mờ mịt, đối với tên đầu sỏ tai hoạ Bạch Vũ này bắt đầu oán hận nói: "Hắn tại sao phải làm như vậy? Làm như vậy đối với hắn có ích lợi gì?"
"Tôi cũng luôn thắc mắc vấn đề này." Trương Trạch Giai kinh ngạc đáp, ánh mắt hơi lộ ra mê man cùng không rõ: "Tôi đoán rằng hắn muốn tất cả dị tộc trên địa cầu biến mất, nhưng đáng tiếc, hắn không biết như vậy sẽ liên lụy đến rất nhiều nhân loại vô tội, số lượng nhân loại quá ít, không thể chịu nổi sự tiêu hao của chiến tranh."
Càng có lẽ, trong mắt của một số người, chiến tranh giống như một hồi vui chơi du hí, mỗi một lần chiến hoả bay tán loạn có thể thoả mãn tâm chinh phục mãnh liệt của bọn họ, còn những sinh mệnh chết thảm kia, bất quá cũng chỉ là một con số lạnh băng trong mắt họ mà thôi.
Nhạc Tử Mặc thật sự hoảng rồi.
Chiến tranh…
Cậu thật sự sẽ phải đối mặt sao?
Mà giờ phút này ở đấu thú trường, hơn trăm nghìn chỗ ngồi bị lấp kín không một kẽ hở.
Mặt trời nóng rực, trời nắng chang chang, tiếng hô rung trời, cách hơn mười mấy dặm cũng có thể nghe được tiếng reo hò rít gào đinh tai nhức óc.
Vô số trùng nhân rối rít tới đây, vây tụ ở nơi từng thuộc quyền sở hữu của nhân loại, cảm xúc rạo rực mong đợi trận đấu của hai cường giả.
Đấu thú trường* có dạng hình cung tròn, bốn phía đều không có gì che chắn – từ bên ngoài có thể thấy rõ được chất liệu đá được dùng làm chỗ ngồi, đất trống xung quanh rộng như sân bóng đá lớn, phủ lên đó toàn là cát vàng bùn đất, giờ khắc này, đứng ở mảnh đất rộng trong sân, là hai nam nhân được kính trọng nhất ở Thác Trạch Mộc.
*Đấu thú trường: (nhìn ảnh để dễ tưởng tượng nha)
Tam quân thượng, Xích Vân, nguyên thân là kiến lửa, vũ khí là cái vòm miệng lớn sắc bén, lực cắn lớn kinh người, lại nhiều chân, lực lượng rất có tính công kích.
Thập quân thượng, Liêm, nguyên thân là bò cạp đen đuôi dày, vũ khí là hai cái càng cua độc, cái đuôi như chiến đao, túi độc có thể phun nọc độc, lại còn có nhiều chân, tính công kích xa gần đều cảm nhận rõ ràng.
"Nếu bây giờ ngươi lựa chọn rút lui vẫn còn kịp." Liêm thản nhiên nói.
Xích đỏ mắt, nóng người: "Ta muốn tranh đoạt phối ngẫu, nhân loại kia phải thuộc về ta."
Liêm ánh mắt lạnh lẽo: "Đã như vậy, động thủ đi."
Song phương theo bản năng lùi về sau chừng trăm mét, từng người kéo quần áo trên người ra rồi nằm rạp trên mặt đất, trong nháy mắt, đầu và tứ chi của mỗi người như bị biến dị, da thịt kéo dài ra, rất nhanh sau đó đã không thấy được bất kì da thịt nhợt nhạt nào của nhân loại nữa.
Thay vào đó là lớp da cứng rắn dầy dầy của trùng nhân.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!