Chương 48: (Vô Đề)

Không phải đã sớm biết Liêm là loại người thế nào sao?

Vì sao luôn ảo tưởng xa xôi lừa mình dối người chứ? Giây trước còn cảm động, giây tiếp theo đã hoàn toàn không biết nói gì luôn.

"Có thể thả lỏng một chút không? Anh ôm tôi chặt không thở nổi." Thật ra là đau lắm luôn á.

" Ồ." Liêm đáng tiếc buông tay, muốn thò lại gần, hạ thân y đã nhịn không nổi mà biến hoá đến ngay cả Nhạc Tử Mặc cũng cảm giác được.

Truyện Ngược

"……Thật đáng tiếc." Liêm thập phần không cam lòng, oán hận buông tay ra, lại rất không muốn xích ra nhiều lắm, nắm một bàn tay Nhạc Tử Mặc cho đỡ thèm.

" Nếu có thể nhanh chóng sinh trứng ra thì tốt biết mấy……" Liêm nhỏ giọng nói thầm, cho nên mới nói, có đôi khi người thường ngày thành thật, một khi đã lưu manh sẽ lưu manh hơn bất kì kẻ nào.

Nhạc Tử Mặc ngoáy ngoáy lỗ tai, không dám tin lời mình mới nghe được: " Anh nói cái gì?"

"Không!" Giống như học sinh tiểu học bị tóm, hoảng loạn không biết phải nói dối mọi người sao: " Tôi, tôi muốn cùng em ở chung nhiều một chút.

Đúng rồi, hôm nay tôi nghe mấy trùng nhân khác nói, em gieo trồng một ít thứ ăn được, em nếu có chuyện gì có thể kêu những trùng nhân kia giúp, em nên ở lại phòng ngủ, tốt nhất đừng đi ra ngoài."

Cậu đã không biết mình nghe những lời này bao nhiêu lần rồi, Nhạc Tử Mặc cũng biết nói với cậu những điều này cũng là muốn tốt cho cậu.

" Tôi biết nặng nhẹ, sẽ không đi ra ngoài."

Liêm nghĩ nghĩ, lại bổ sung, sợ thị quân nhà mình khi đi ra ngoài tìm không thấy ai: "Mấy ngày này có khả năng sẽ có những thị quân hoặc quân thượng phu nhân khác đến tìm em, em đều phải một mực từ chối, biết không, trong đám bọn họ có rất nhiều người muốn hại em." Lời nói này có kinh hồn táng đảm, có vội vã cuống cuồng, làm Nhạc Tử Mặc bị doạ sợ.

"Có người muốn hại tôi?" Vô duyên vô cớ có người chỉa mũi nhọn về phía cậu, là vì cậu đang mang thai trứng sao?

" Đúng vậy, trong thập quân, trước mắt tôi biết có thị quân của Hắc Vũ, còn những người khác thì chưa rõ, hắn rất thù địch với dị tộc, đứa con đầu tiên của lục quân Man Mục trước kia là bị hắn giết chết, nhưng mà hắn có biện pháp bảo vệ mình để thoát thân, trùng nhân chúng tôi tạm thời không thể làm gì hắn." Thời điểm Liêm nói đến Bạch Vũ không khỏi sợ hãi trong lòng.

"Bạch Vũ hôm nay tới đây đã bị tôi cự tuyệt, tôi lo lắng hắn sẽ còn đến……" Hơn nữa nếu y không có ở trong khu vực dân cư, nhân loại đối với đồng loại của mình luôn mang lòng khoan dung cùng tín nhiệm, sẽ bị đối phương nói mấy câu liền mềm lòng, Liêm sợ hãi chuyện này sẽ xảy ra trên người bạn lữ của mình.

Nhìn thấy Liêm đang lo lắng, Nhạc Tử Mặc vươn một tay ra vỗ vỗ cánh tay đối phương để cho y an tâm: " Anh yên tâm, tôi khẳng định sẽ không gặp hắn."

" Được……" Liêm yên lặng để ý bạn lữ đang vẫn mờ mịt, buồn ngủ như cũ, đứng dậy tại trán đối phương hôn một cái, nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc cùng hoài nghi của người dưới, đột nhiên có chút ngượng ngùng: " Ngủ, ngủ đi."

Nói xong, dưới ánh mắt hoài nghi của Nhạc Tử Mặc, tự mình nằm xuống trước, giả vờ đã ngủ say.

"……"

Chờ một lúc lâu, đến khi xác định bạn lữ đã ngủ say, Liêm mở mắt, nghiêng người sang một bên.

Ánh mắt lưu luyến nghiêm túc nhìn ngắm khuôn mặt của đối phương, ánh mắt trong sạch không lẫn bất kì tạp niệm nào, chỉ thuần túy nhìn chằm chằm bạn lữ.

Y trong lòng nghĩ: A, đây là nhân loại, hơi thở ấm áp, dòng máu nóng, làn da có độ ấm, dưới làn da ấy là máu thịt, yếu ớt không chịu nổi một kích, lại làm mỗi dị tộc phải điên cuồng mê luyến.

Ngón tay mảnh dài đầy vết chai sạn chậm rãi lướt qua ngũ quan của người đang ngủ say kia, tinh tế miêu tả hình dáng của chúng, biểu tình nghiêm túc của y như một đứa trẻ ôm tâm tình hiếu kỳ đối với sự vật mới lạ vậy.

"Tiểu Mặc, tôi sẽ không để giống đực khác cướp em đi." Trong đôi con ngươi tối màu có tia sáng nhỏ mỏng manh vụt qua, tràn đầy sự quyết tâm "Còn có bé con, tôi sẽ không để người khác làm tổn thương các em dù một chút!"

Hai ngày tiếp theo đều bình an không có việc gì xảy ra, ngày thứ ba, Liêm ra ngoài, mang theo một đám người ủng hộ cùng những người theo đuổi còn có một nhóm trùng binh.

Buổi sáng trước khi đi, Liêm đã cùng Nhạc Tử Mặc nói lời tạm biệt.

"Đừng lo lắng, tôi sẽ trở về." Liêm an ủi đối phương, kỳ thật trận quyết đấu này kết cục như thế nào, mọi người đều không rõ ràng lắm.

Giống đực có quyền lợi tranh đoạt phối ngẫu, đây là việc thường thấy ở dị tộc, rất nhiều giống đực cũng vì thế mà phải trả giá bằng tính mạng cũng là chuyện thường ngày.

Trùng nhân cấp thấp đối với Liêm sùng bái mù quáng cùng tín nhiệm có thừa, kiên quyết cho rằng Liêm khẳng định sẽ thắng trận trở về, đem giống đực có địa vị dám khiêu khích uy quyền của quân thượng kia xé nát thành từng mảnh.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!