" Cậu nói cái này sao?" Arnold cười lạnh: " Cậu cảm thấy tôi sẽ hại nó?" Arnold chỉ vào bụng Nhạc Tử Mặc.
"Thật là buồn cười, cậu nghĩ tôi là ai, tôi còn không bỉ ổi đến mức như vậy." Arnold cảm thấy đây là câu nói buồn cười nhất hắn từng nghe từ lúc chào đời đến giờ, cố tình nguời nói lời này còn làm bộ dáng tự cho là đúng, tức giận đến muốn quay đầu đi luôn.
Thì ra hắn trong mắt Nhạc Tử Mặc lại bất kham như vậy.
Nhạc Tử Mặc trầm mặc không nói.
Arnold là người mà cậu không hiểu rõ, cũng không biết anh ta có nguy hiểm không, cậu có thể nhìn thấu gương mặt người này, nhưng lại không thể nhìn thấu tâm của anh ta.
Cậu cần phải đề phòng.
Cho rằng cậu dụng tâm nham hiểm cũng được, rắp tâm bất lương cũng thế, cậu chính là ích kỷ như vậy, vì chính bản thân mà tranh thủ càng nhiều lợi thế.
"Nước thánh anh còn muốn không?" Nhạc Tử Mặc hỏi.
"Muốn! Tôi tại sao lại không cần chứ?!" Arnold tức giận rống to rít gào, ngay lúc Nhạc Tử Mặc đưa tay ra, hắn liền lập tức đoạt lấy.
" Vậy thì, tuân thủ hứa hẹn của anh đi."
Arnold đã gấp không chờ nổi mà uống nước thánh, vài ngụm vào bụng, uống xong rồi còn sờ sờ bụng, cuối cùng hắn có chút không xác định mà hỏi Nhạc Tử Mặc: " … Tôi còn chuyện muốn hỏi cậu, một lọ có tác dụng không?"
Trong lòng hắn thật sự rất ghen ghét đố kị hận Nhạc Tử Mặc có số gặp may, cậu ta vậy mà có thể dễ dàng mang thai như vậy.
Nhạc Tử Mặc kỳ thật cũng không rõ ràng lắm, nói ra một đáp án mơ hồ: " Tôi cũng không rõ lắm, chẳng qua tôi còn có một lọ nữa…"
Đôi mắt Arnold loé loé.
" Anh vẫn nên bói cho tôi trước đi." Nhạc Tử Mặc vô tình nói, cao hứng của Arnold lập tức bị đánh nát, thành thành thật thật ngoan ngoãn làm theo hứa hẹn, tiến hành bói cho Nhạc Tử Mặc, giống như lần trước, đôi con ngươi xuất hiện ánh bạc như máy móc, băng lãnh vô tình.
Quá trình vừa lâu vừa chán.
Arnold có vẻ lực bất tòng tâm, Nhạc Tử Mặc cũng không rõ bói toán thì sẽ trả cái giá gì, nhưng nhìn đối phương một bộ dáng bị dày vò, gương mặt trắng bệch, mồ hôi lạnh liên tục tuôn ra hẳn là cực kỳ khó chịu.
Thoạt nhìn Arnold thật sự đã cố hết sức, đôi con ngươi màu bạc kia bắt đầu hằn lên tia máu, đồng tử nhô ra ngoài nhìn qua cực kỳ khủng bố, Nhạc Tử Mặc nhìn hắn lúc này có chút muốn đối phương từ bỏ.
"Nếu thật sự không được, vậy thì……" Cậu cảm giác Arnold đã tới cực hạn rồi, nếu bói không được Nhạc Tử Mặc cũng đành từ bỏ.
"Oa!"
Nhạc Tử Mặc vừa dứt câu, Arnold mặt đầy mồ hôi lạnh hiện lên sự thống khổ, không hề có dấu hiệu thuyên giảm, sau đó liền phun ra một ngụm máu lớn..
" Anh, anh còn ổn không." Nhạc Tử Mặc có chút hoảng hốt, luống cuống tay chân tìm một cái khăn sạch sẽ.
Không chỉ riêng Nhạc Tử Mặc, ngay cả đương sự là Arnold còn bị một màn này doạ sợ.
Arnold đã sớm biết lần bói toán này sẽ không thực hiện dễ dàng gì, nhưng hắn không ngờ đến sẽ là kết quả như thế.
Hắn ngây người tiếp nhận khăn sạch, chùi đi khoé miệng đầy máu tươi.
" Nếu không được vậy thì, anh sau lưng giúp đỡ tôi cũng được…" Nhạc Tử Mặc có chút chịu không nổi, trăm nghìn lần không nghĩ sẽ như vậy, cậu đơn giản nghĩ rằng việc này nằm trong phạm vi năng lực của Arnold, hắn có thể dễ dàng làm được.
Arnold đem máu dính trên khoé miệng mình và mặt bàn lau chùi sạch sẽ, bày ra bộ dáng chẳng để ý, nói: " Nếu tôi đã đáp ứng chuyện của cậu tôi khẳng định sẽ làm làm được, hơn nữa tôi cũng đã làm xong."
Nhạc Tử Mặc: "……"
Arnold liếc nhìn Nhạc Tử Mặc một cái thật sâu, cái nhìn kìa còn mang theo tìm tòi nghiên cứu, cũng có cười khổ.
" Cậu biết không? Từ ngày đầu tiên tôi biết cậu, tôi đã trăm phương nghìn kế tính kế cậu, muốn từ trên người cậu có được chỗ tốt, kết quả, ha ha, tôi rốt cuộc cũng gặp báo ứng….." Arnold tự giễu nói.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!