Tựa như vừa nghe được một chuyện gì đó cực kỳ buồn cười, Bạch Vũ liên tục cười lạnh: "Bản thân mày vô dụng, còn tạo ra cái thứ ghê tởm này làm gì? Chính vì trong số nhân loại có những kẻ bại hoại như mày nên mới khiến cho trùng tộc không ngừng mở rộng.
Còn con tao ấy à… ha ha, nhất định tương lai sẽ có chỗ để nó phát huy."
Trương Trạch Giai tức giận đến nỗi suýt ngất: "Mày, mày nói tao ích kỷ? Ha, tao ích kỷ thì sao, tao suy nghĩ vì bản thân thì sao, loại người ngay cả đồng loại cũng tàn hại như mày, về bản chất cũng có khác gì với dị tộc?"
Gương mặt rạng rỡ như ánh mặt trời kia của Bạch Vũ lộ ra biểu cảm khác thường, hắn dõng dạc hùng hồn nói: "Ngu xuẩn! Hết thảy những điều tao làm đều là vì nhân loại, bóp chết đời sau của dị tộc là điều mà mỗi nhân loại đều phải làm, chính bởi vì có những kẻ ham sống sợ chết, ép dạ cầu toàn tình nguyện thuần phục dị tộc như mày cho nên mới khiến số lượng dị tộc không ngừng nhân lên!"
"Mày ngậm máu phun người! Chính mày cũng có con với trùng tộc, sao không tự giết con mình trước đi? Sao không làm đi?" – Trương Trạch Giai căm hận gào rống.
Bạch Vũ nhún nhún vai, tỏ ra cực kỳ bất đắc dĩ: "Bởi vì mày vô dụng, ai bảo thằng đàn ông của mày chỉ là một tên trùng nhân bình thường kia chứ? Nói cho mày biết, số lượng dị tộc mà tao giết mỗi năm ko đến mấy trăm thì cũng có mấy chục, cho dù mày có tức đến hộc máu thì thế nào, bọn mày làm gì được tao? Một nửa kia của tao chính là trùng nhân cấp cao, ha ha, bất kể tao có làm gì đi chăng nữa thì hắn cũng sẽ bao dung, ha ha, mày thấy có buồn cười không?"
Man Mục vẫn luôn đứng cạnh bạn đời nhà mình, đứa con đầu tiên của hắn cứ thế mà chết đi, hắn đau lòng hơn bất cứ trùng nhân nào, vốn dĩ hắn cho rằng bạn đời cực kỳ không thích con mình, nhưng khi nhìn thấy Trương Trạch Giai đau lòng khổ sở như vậy, lại còn bị nhân loại trước mắt này vũ nhục như thế, hắn không chịu được.
Đúng như lời Bạch Vũ nói, Man Mục hắn quả thật chỉ là một trùng nhân bình thường, hàng năm đi theo đại quân trùng nhân của Giả quân thượng xuất chinh rồi lại xuất chinh, hắn không có bất cứ một lời oán giận nào, không oán không hối, nhưng mà hôm nay, hắn hối hận rồi!
Hắn không cho phép nhân loại này giẫm đạp đứa con của mình như thế, bất kể trong mắt nhân loại, sự tồn tại của dị tộc là như thế nào, Man Mục hắn cũng không thể nhịn được nữa.
Đã vậy nhân loại này còn sỉ nhục bạn đời của hắn, Man Mục cảm thấy, hắn nhất định phải đòi lại công bằng.
Ngay lúc đó, Man Mục phát ra khiêu chiến với bạn đời của Bạch Vũ, một vị quân thượng!
Có điều nhân loại này quá mức giảo hoạt, khi hắn đánh bại vị quân thượng kia, tìm đến nơi thì nghe được tin hắn lại mang thai trứng, sự tồn tại của tên này cứ như là nghịch thiên vậy.
Thế là Man Mục lại tiếp tục khiêu chiến, thành công giết chết hai đứa con trùng nhân của Bạch Vũ, mà từ đó Bạch Vũ cũng đột nhiên biến mất.
Gần đây lại đột nhiên xuất hiện, hơn nữa còn lấy thân phận là thị quân của Nhất quân Hắc Vũ.
Sự xuất hiện của hắn khiến Trương Trạch Giai sinh ra khủng hoảng.
Đây đã không còn là cừu hận đến từ một phía nữa, giữa Trương Trạch Giai và Bạch Vũ chính là huyết hải thâm thù!
Bạch Vũ giết chết đứa con đầu tiên của hắn, mà hắn thì liên tiếp giết chết hai đứa con của Bạch Vũ, hiện tại Bạch Vũ xuất hiện, người đầu tiên biết được lại là Trương Trạch Giai.
Bạch Vũ muốn có nước thánh.
Hiện tại hắn đã không thể sinh được trứng giống như trước đây nữa.
Điều đầu tiên mà Trương Trạch Giai nghĩ đến đó là, không thể để đối phương đạt được mong muốn.
Một khi trở thành bạn đời của Hắc Vũ quân thượng, tức là sẽ có thêm mấy trăm năm tuổi thọ, khi đó, cừu hận giữa hắn và Bạch Vũ sẽ kéo dài đến vĩnh viễn, sẽ liên lụy đến càng nhiều người.
Người này cực kỳ ích kỷ, nội tâm u ám, nhân cách vô cùng vặn vẹo, thế mà trên miệng lại treo đầy chính nghĩa, tỏ vẻ chí công vô tư, khiến Trương Trạch Giai ghê tởm đến cùng cực.
Trước kia, chỉ trong một khoảng thời gian ngắn như vậy đã có thể nhanh chóng câu dẫn một vị quân thượng khác, lại còn mang trứng, có thể thấy được hắn chẳng phải loại có tâm tư đơn giản gì.
Mà hiện tại, hắn muốn có được nước thánh, chẳng qua cũng chỉ vì muốn có được tuổi thọ dài lâu mà thôi.
Hiện nay nhân loại có thể sinh trứng, gây giống cho dị tộc, một khi không sinh được trứng thì vẫn sẽ giống như trước kia, phải trải qua sinh lão bệnh tử, nhưng nếu như kết thành bạn đời với dị tộc thì sẽ được đối phương chia cho một nửa tuổi thọ.
Cộng hưởng sinh mệnh.
Từ hai, ba chục năm thanh xuân biến thành một, hai trăm năm là loại khái niệm gì?
Nhân loại sẽ không hy vọng có được thanh xuân vĩnh viễn, sống lâu trường thọ sao?
Mặc dù sống trong thời kỳ ác liệt đen tối như hiện tại, loại dục vọng và tham luyến từ sâu trong nội tâm kia vĩnh viễn sẽ không biến mất.
Kết làm bạn đời với dị tộc có thể dùng chung sinh mệnh, nhưng khi dị tộc mất đi, khế ước sẽ không còn hiệu lực nữa, thọ mệnh của nhân loại sẽ quay trở về lúc ban đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!