Chương 45: (Vô Đề)

Liêm theo bản năng lùi lại mấy bước, bảo trì khoảng cách an toàn nhất định với nhân loại này.

Đây là thị quân của Hắc Vũ, trên người có dấu hiệu và hơi thở đặc thù của giống đực, cũng là một loại tuyên cáo quyền sở hữu của trùng tộc, cảnh cáo, không cho phép những trùng nhân khác tới gần.

Hơn nữa hiện tại y sắp có bạn đời của riêng mình, căn bản không cần phải đi cướp đoạt những nhân loại khác, y cũng không muốn vì chuyện này mà xảy ra tranh chấp với bất cứ một vị quân thượng nào.

Hành động của Liêm thực sự đã khiến thanh niên luôn rạng rỡ như ánh mặt trời kia lúng túng, nụ cười trên khuôn mặt cũng trở nên cứng đờ.

Đây là lần đầu tiên hắn gặp phải một trùng nhân không biết tốt xấu như vậy, uổng công hắn tỏ ra thân thiện, trong lòng thanh niên áo trắng mắng chửi không ngừng, coi sự tị hiềm của Liêm thành có mắt không tròng, nhưng ngoài mặt vẫn cười tủm tỉm, khéo léo nói: "Ngài thấy có được không Liêm quân thượng?"

Hắc Vũ phía sau hắn vẫn luôn không phát biểu ý kiến, ánh mắt chưa từng rời khỏi người thanh niên áo trắng này, vừa nghiền ngẫm vừa bừng bừng hứng thú, chẳng thể phân biệt nổi đến cùng thì loại nào mới là chân thật.

Liêm lạnh mặt, không muốn nói thêm bất cứ điều gì với người này nữa, trực tiếp cự tuyệt: "Phu nhân nhà ta rất mệt mỏi, cần phải tĩnh dưỡng, không thích gặp người ngoài."

Thảo luận kinh nghiệm cái *beep* ấy…

Dựa vào cái gì mà phải nói cho mấy người? Suốt năm mươi năm trời y không sinh nổi một cái trứng cũng có thấy trùng nhân nào tới chia sẻ kinh nghiệm với y đâu?

Thanh niên áo trắng tức khắc cười không nổi nữa, khuôn mặt vẫn luôn tươi cười lập tức biến thành mặt cương thi, thế nhưng hắn vẫn không từ bỏ: "Tôi chỉ nhìn thôi, ngài thấy có được không?"

Nói tới đây Liêm đã muốn lệnh cho trùng nhân đuổi người này đi rồi, hắn dứt khoát làm lơ, quay sang đàm luận với Hắc Vũ và Man Mục.

Lúc này, Băng đứng ra, ngũ quan nhu mỹ điềm tĩnh của hắn dù đặt ở đâu cũng dễ dàng khiến người ta sinh ra hảo cảm, huống chi Băng lại vẫn luôn duy trì vẻ hiền hòa vô hại và nụ cười khiến người ta có cảm giác như tắm mình trong gió xuân kia.

Tuy rằng thẩm mỹ quan của dị tộc và nhân loại cũng có tồn tại một chút khác biệt, nhưng sau một thời gian dài ở chung, đại đa số hình người của dị tộc đều mang theo vẻ mê hoặc và mị lực, đẹp đẽ đến mức khiến người ta mất đi năng lực tự hỏi, đó cũng là một trong những pháp bảo để bọn họ có thể sống chung tốt đẹp với nhân loại.

Bất kể là hoàn cảnh nào, thời đại nào, có được giá trị nhan sắc cao thì ở bất cứ một phương diện nào cũng đều chiếm được ưu thế tuyệt đối.

Xã hội xem mặt đâu có phân biệt niên đại hay nam nữ gì.

Nhóm dị tộc cũng dần dần phát hiện ra điều đó, ở rất nhiều thời điểm, một túi da hoàn mỹ phù hợp với thẩm mỹ của nhân loại giúp ích được rất nhiều, vì thế có không ít dị tộc đã học được việc: Lấy! Sắc! Dụ! Người!

Thường thường sẽ có rất nhiều người nhảy vào cái nhà giam này, mê đắm thật sâu.

Thời điểm thanh niên áo trắng nhìn thấy Băng, hơi khựng lại một chút, nụ cười của Băng quả thực quá có tính lừa gạt khiến hắn không khỏi ngây người.

Băng cười thực dịu dàng, tựa như cơn gió khẽ lướt qua mặt nước, hắn nhẹ giọng nói: "Thị quân đại nhân muốn thảo luận một chút kinh nghiệm cũng là chuyện bình thường, tôi rất hiểu.

Thế nhưng hôm nay phu nhân nhà chúng tôi thực sự không được khỏe, phải biết rằng, mấy ngày nay, những người có suy nghĩ giống như thị quân đại nhân thực sự không ít."

Thanh niên áo trắng bất đắc dĩ cười cười: "Tôi hiểu, xem ra chuyến này đi uổng công rồi."

Trương Trạch Giai vẫn luôn đứng ở bên cạnh, lịch sự văn nhã, cũng không nhiều lời, chỉ là, khi nhìn người thanh niên kia ánh mắt vô cùng rối rắm, khi thấy hắn liên tục bị cự tuyệt thì trong lòng thầm thở phào một hơi.

Cuối cùng, thấy không còn việc gì nữa, hắn liền ôm con gián bự vẫn luôn giãy dụa không yên trong lòng mình gật gật đầu với Băng, lôi kéo Man Mục nhà mình đã sớm không còn kiên nhẫn rời đi.

"Lần sau chúng tôi lại đến." – Trương Trạch Giai nói với Băng.

"Được, nhất định phu nhân chúng tôi sẽ rất hoan nghênh ngài." – Băng vẫn còn nhớ, lần trước vì chuyện bị cắn bị thương mà Nhạc Tử Mặc có chút giao lưu với người này, hẳn có thể tính là nửa người quen.

Man Mục đã không chờ nổi nữa, muốn rời đi, loại trùng nhân như hắn đặc biệt không thích những chỗ đông người, hắn chẳng hề muốn ở lại đây thêm một giây phút nào nữa.

"Chúng ta đi trước, chờ tới ngày quân thượng các cậu kết hôn chúng ta lại tới." – Man Mục nói như thế.

Liêm đang cùng Hắc Vũ nói chuyện với nhau.

Con ngươi hẹp dài màu đen đầy tà khí cười như không cười, trong ngữ khí có một loại cảm giác quái dị nói không thành lời: "Lần này ngươi đúng là may mắn, gặp được một nhân loại có năng lực sinh sản cao như thế, chỉ đáng tiếc là ngươi đã không còn tinh thạch cao cấp nữa."

Khi đối mặt với Hắc Vũ có bản thể là nhện lang, thời thời khắc khắc y đều duy trì đề phòng cao độ, bình thường nhìn mười quân thượng như thể chẳng hề động chạm, quấy nhiễu lẫn nhau, cũng có không ít trùng nhân cấp cao là thiên địch cùng tồn tại, nhưng một khi gặp mặt, bản tính nguyên thủy nhất sẽ theo đó mà lộ ra.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!