Thái độ của Xích vẫn luôn càn rỡ ngang ngược, hoàn toàn làm lơ uy hiếp cùng cảnh cáo của Liêm, hắn chỉ vào cánh cửa gỗ đang đóng chặt, khẽ cười nói: "Địa bàn của ngươi, ta không hứng thú, nhưng nhân loại bên trong đó, ta muốn mang đi."
Độ ấm trong hành lang lập tức hạ xuống.
Loại hàn ý lan từ gan bàn chân trở lên này lạnh lẽo khiến người tuyệt vọng, vào giờ phút này không khí cũng trở nên căng thẳng hơn, ánh mắt của trùng nhân canh giữ ngoài cửa và khu dân cư trở nên hung ác, bày ra tư thế có thể chiến đấu bất cứ lúc nào.
" Cậu ấy là của ta!" – Liêm không chút biểu tình, lạnh lùng bá đạo, đầy kiên quyết tuyên thệ quyền sở hữu của mình với người bên trong kia với Xích.
Đây là lãnh địa của y!
Tất cả những thứ ở nơi này đều thuộc về y, không cho phép bất cứ giống đực nào tới khiêu khích và đoạt lấy.
"Ngươi không có tư cách nói những lời này với ta, còn có, rời khỏi đây!" – Liêm chỉ ra cửa, thanh âm băng lãnh không cho phép người hoài nghi.
"Nếu không, ta sẽ xé nát ngươi thành từng mảnh!" – Một khi đụng đến uy nghiêm của giống đực cùng với lợi ích thiết thực, cho dù Liêm là trùng nhân đã tiến hóa được năm mươi năm, y vẫn sẽ duy trì bản tính nguyên thủy nhất đó chính là giết chóc và cướp đoạt.
Chém giết, mạnh mẽ chiến đấu, dùng phương thức dã man nhất để tiêu diệt, xua đuổi, trục xuất kẻ địch như hổ rình mồi nhòm ngó lãnh thổ của mình.
Cướp đoạt lãnh thổ, phối ngẫu chính là thứ mà giống đực dị tộc không thể chịu đựng nhẫn nhịn được, phàm là chạm vào những điều này, vậy toàn bộ đều sẽ là kẻ địch!
" Xé nát ta?" – Xích nghiến răng nghiến lợi, gằn từng chữ một, ngọn lửa trong con ngươi của hắn cháy càng thêm mạnh, như thể muốn xông ra vậy.
Quản gia và vài tên trùng nhân cấp cao phía sau hắn dùng ánh mắt đầy cừu thị mà trừng Liêm, dù đối phương là một vị quân thượng cũng không hề sợ hãi.
Xích đột nhiên cười to, khóe miệng mang theo tia trào phúng: "Muốn giết chết ta, vậy phải xem ngươi có bản lĩnh này hay không! Còn có, nhân loại bên trong kia, vốn phải thuộc về ta!" – Nói tới chỗ này, Xích giận đến mức không thể tha thứ.
Nếu nhân loại kia thuộc về hắn, vậy thì hiện tại trùng nhân có được trứng nhất định chính là hắn!
Đáng giận!
Lại bị loại trùng nhân vô năng này đoạt được tiên cơ!
Quản gia phía sau hắn đã nhịn rất lâu rồi, nghẹn đến muốn nội thương.
Lúc ở khu đấu giá trong đấu trường, hắn cùng vài trùng nhân đã sớm nhìn trúng Nhạc Tử Mặc, lúc đó Quản gia đã cảm thấy tù binh có năng lực sinh dục rất cao kia chính là vật trong lòng bàn tay, chỉ cần gom góp thêm một chút tinh thạch nữa là được.
Đáng tiếc, nửa đường lại lòi ra một tên Trình Giảo Kim*, đem bạn lữ mà hắn đã chọn lựa cho quân thượng đoạt đi mất.
*Trình Giảo Kim: đại ý là phá bĩnh, phá hư chuyện tốt.
Đại đa số trùng nhân đều rất thẳng tính, não thẳng một đường, sau khi quân thượng về đến, vị quản gia này đã ở trước mặt quân thượng nhà mình bêu xấu Liêm một trận, nói Liêm ti tiện vô sỉ, hành vi xấu xa, nhưng lúc đó hai người cũng không coi trọng chuyện này lắm, cảm thấy dù sao Liêm cũng không sinh được trứng, có đoạt được người thì cũng chẳng sao.
Nhưng mà hôm nay, khi biết được tên trùng nhân suốt năm mươi năm không sinh được trứng này đột nhiên lại có trứng, giống như một kỳ tích vậy!!!
Không thể tha thứ!
Nếu để cho Xích hắn, vậy chẳng phải chưa đến vài phút đã có thể sinh được một ổ trứng hay sao?
Xích cảm thấy người kia vốn phải là phối ngẫu của mình, thế mà lại bị Liêm đoạt đi mất, lại còn bị lừa gạt sinh trứng, hắn cần phải cướp về.
Đối với đề nghị của quân thượng, quản gia và những trùng nhân khác đều cực lực ủng hộ, đối với những trùng nhân dã man chưa khai hóa này mà nói thì cướp đoạt là chuyện quá ư là bình thường.
"Liêm quân thượng, lúc trước là chúng ta nhìn trúng nhân loại này trước, đang chuẩn bị tiền để mua hắn thì lại bị ngươi không tuân thủ quy củ mà đoạt mất, nếu như lúc đó người đến là quân thượng nhà bọn ta thì chưa biết quyền sở hữu nhân loại kia sẽ rơi vào tay ai đâu!" – Quản gia phía sau Xích tức giận bất bình nói.
Mỗi khi nghĩ đến kết cục cuối cùng thế mà lại thành ra thế này thì hắn lại tức đến muốn hộc máu.
Quân thượng cũng vẫn chưa có đời sau, làm cấp dưới, mỗi khi nhìn thấy lại cảm thấy tâm cũng muốn héo mòn, đã vậy chuyện này lại còn do hắn làm không tốt, ngay cả suy nghĩ muốn chết quản gia cũng có luôn rồi.
Ánh mắt của Liêm lạnh lùng, giọng điệu kiên quyết, không cho phép người hoài nghi: "Bị ta mua được thì chính là của ta, Xích quân thượng không đến kịp, đó chính là thất bại của hắn!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!