"Tôi có nói gì đâu, là do kiểu diễn đạt của anh khiến người ta hiểu lầm đó chứ." – Nhạc Tử Mặc rất là bất đắc dĩ.
Arnold hừ hừ, sau đó chỉ chỉ những trùng nhân đứng ngoài mành che cách đó mấy mét, hơi khó chịu nói: "Có thể bảo mấy trùng nhân kia ra ngoài được không? Tôi có một số chuyện khá là riêng tư muốn nói với cậu."
Điều này khiến Nhạc Tử Mặc có chút không vui.
Trùng nhân là do cậu yêu cầu đòi tới, hơn nữa đối với Arnold, tuy rằng cậu khá có thiện cảm nhưng vẫn chưa đến mức tin tưởng tuyệt đối.
"Không được." – Nhạc Tử Mặc lập tức từ chối.
Đối với sự cự tuyệt không hề do dự của Nhạc Tử Mặc, Arnold chỉ cảm thấy buồn cười, hắn liên tục ha hả cười lạnh vài tiếng, biểu tình trào phúng, cười như không cười, kèm theo đó còn có cả khinh thường.
Trong lòng Nhạc Tử Mặc thì lại có phần tức giận.
Dù thế nào thì đây cũng là địa bàn của cậu, cậu muốn giữ vài trùng nhân lại để bảo vệ mình thì có gì là sai?
"Tôi vẫn nhớ, anh còn nợ tôi một mạng, đừng có bày ra cái dáng vẻ khinh thường người khác như thế, nếu như lúc trước tôi không cứu anh thì hôm nay có thể anh đã không còn mạng để ngồi ở nơi này nói chuyện với tôi đâu." – Nhạc Tử Mặc lạnh mặt, ngữ khí cực kỳ lãnh đạm.
"Còn nữa, anh đang có chuyện cần nhờ tôi, đừng có mà tỏ vẻ tự cao như thế.
Khinh thường tôi cũng được thôi, giờ anh có thể trực tiếp ra về!" – Nhạc Tử Mặc chỉ vào cửa, ngữ khí hùng hổ dọa người.
Arnold cắn môi, vài lần muốn chửi thề nhưng cuối cùng vẫn nhịn xuống.
Trong mắt hắn, cái thứ mà Nhạc Tử Mặc gọi là bảo hộ kia quá mức buồn cười, hơn nữa hắn cũng chẳng hề có chút ý định làm hại đối phương nào, cái kiểu đề phòng như thế làm hắn cảm thấy quá không sảng khoái, nói thật thì đúng là hắn có vài phần khinh thường ý nghĩ đó của Nhạc Tử Mặc.
Vận khí của người này quả thật quá tốt, lại còn nhặt được một trùng nhân không tồi, mà càng khiến người ta ghen tị hận chính là, mới làm một phát thôi đã có thể có trứng!
Tuy rằng lúc còn ở căn cứ, khi thảo luận đến việc sinh trứng cho trùng độc, mọi người đều tỏ vẻ cực kỳ khinh thường, cho rằng đó là biểu hiện của sự sa đọa, cả đám đều bày ra thái độ căm phẫn.
Thế nhưng, khi không có bất cứ năng lực chống cự nào, lại không có cách nào để tồn tại, muốn có được cuộc sống ngày càng tốt hơn thì rất nhiều người lại muốn sinh trứng, thậm chí còn gấp đến không chờ nổi.
Có thể khiến địa vị của mình ở dị tộc tăng lên, ngoài ra thọ mệnh và điều kiện thân thể cũng cao hơn, chỉ có thằng ngu mới phản kháng.
Thấy Nhạc Tử Mặc thực sự tức giận, lúc này Arnold mới thu lại khinh thường và miệt thị.
Cũng có lẽ do bị xua đuổi, tỏ thái độ lạnh nhạt cho nên Arnold không còn dám coi nhẹ cậu nữa, đối phương cũng chẳng phải là người hiền lành gì.
"Được rồi, tôi thừa nhận, tôi khinh thường cậu, thế nhưng tôi thực sự không có chút ý định làm hại cậu." – Arnold thu hồi vẻ cười nhạo, thái độ thành khẩn nói.
Trong lòng Nhạc Tử Mặc ha ha một tiếng, không nói gì.
"Lần này tôi đến xin cậu giúp đỡ, mà chuyện tôi thiếu nợ cậu một mạng lần trước, tôi cũng sẽ đặt ở trong lòng không quên." – Arnold tiếp tục nói, thấy Nhạc Tử Mặc vẫn thờ ơ như cũ thì đành từ bỏ yêu cầu trước đó: "Tùy cậu, những trùng nhân đó đứng đâu thì cứ để họ ở đó đi.
Hôm nay tôi đến đây, vốn cũng đã chẳng thèm quan tâm đến cái nhìn của người khác."
Arnold lại thản nhiên nói: "Hôm qua A Lực đi theo Liêm quân thượng đến tộc hải dương bên kia đoạt được một ít nước thánh, A Lực không được chia phần, nghe nói Liêm quân thượng được ba bình…"
Dáng vẻ của Nhạc Tử Mặc vẫn hung ác, cảnh giác trừng mắt nhìn Arnold.
Lòng vòng cả nửa ngày chung quy cũng là vì thứ này.
"Anh muốn thế nào?" – Ngữ khí của Nhạc Tử Mặc cực kỳ không tốt, với cái thái độ này của Arnold, cho dù cậu có rất nhiều thì cũng còn lâu mới chia cho đối phương, huống chi cậu chỉ có ba bình, lại còn do Liêm vất vả, trả giá đại giới mới có thể đem về được.
Arnold rũ đầu, khí thế kiêu ngạo vừa rồi toàn bộ bị rút đi hết, cả người hắn thoạt trông vô cùng suy sụp.
Gục xuống bàn, Arnold thở dài thật lâu.
Sự cảnh giác của Nhạc Tử Mặc vẫn chưa biến mất, cậu nghĩ, nếu như Arnold dám làm gì cậu, cậu sẽ lập tức gọi những trùng nhân kia!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!