"Tiểu Mặc, em có thật rồi!" – Liêm lại cường điệu thêm lần nữa.
Thực ra tối qua y đã ngửi được một hơi thở không bình thường, nhưng hơi thở kia thật sự quá mỏng manh, y cứ tưởng là tàn lưu trên người mình.
Cho đến sáng nay, y phát hiện có điều không đúng, nó phát ra từ trên người của Nhạc Tử Mặc.
Nhưng mà lúc ấy, Nhạc Tử Mặc đang gặp ác mộng khiến Liêm bị phân tâm, sự vui sướng kia cũng vì điều ấy mà giảm đi rất nhiều, sau khi Nhạc Tử Mặc tỉnh lại, chạm vào bụng của thị quân, Liêm mới cảm nhận được rõ ràng chính xác, bên dưới cái bụng mềm mại ấm áp kia chính là nhịp tim đập mỏng manh của một sinh mệnh.
Đó là con của y.
Nhân loại có biện pháp để nhận biết con mình, những sinh vật khác cũng có cách riêng, trùng tộc chính là thông qua khí vị, đó là hương vị độc đáo từ trên người bạn đời phát ra.
Thời điểm ấu tử chưa được sinh ra, loại cảm ứng huyết mạch tương liên vô cùng vi diệu này có thể khiến cho trùng nhân trong thời gian ngắn nhất xác nhận một cách chuẩn xác được có phải quả trứng kia thuộc về mình hay không.
Liêm cảm thấy không thể tưởng tượng nổi.
Đã năm mươi năm rồi, y đã từng ảo tưởng ra cảnh tượng mình có được một quả trứng, nhưng thời gian cứ qua đi, bao nhiêu kiên nhẫn và chờ mong cũng đều bị mài mòn đi hết, thật sự có thể chờ được đến ngày này, y cảm giác như mình vừa tỉnh khỏi giấc mộng vậy.
"Chúng ta sắp sửa có bé cưng rồi." – Con ngươi màu đen của Liêm phát ra ánh sáng lập lòe như mộng như ảo, tràn đầy hy vọng, trong miệng phát ra tiếng kêu nho nhỏ giống như đang nỉ non điều gì đó.
Về phần Nhạc Tử Mặc, vừa mới tỉnh ngủ đã nhận được thông báo là trong bụng mình đang có một quả trứng, đầu óc lập tức chết máy, đơ luôn.
Trứng?
Có trứng?
Hai mắt cậu trừng lớn, không thể tin nổi mà nhìn cái bụng trắng trắng mềm mềm chẳng khác gì bình thường kia, dù cậu có làm thế nào cũng không thể tưởng tượng nổi ở nơi đó hiện đang có một quả trứng.
Vấn đề mấu chốt là, mới có một lần, một lần thôi!!!
Trong suy nghĩ của Nhạc Tử Mặc, ít nhất cũng phải làm ba bốn lần, không thì cũng phải bốn năm sáu bảy lần thì mới có được…
Thì ra đều là do cậu suy nghĩ quá nhiều.
Điều này căn bản không hề khoa học một chút nào, ngay lần đầu mà đã trúng thưởng, đúng là quá mức tưởng tượng, đối với cái kết quả này, cậu nên sợ hay nên vui đây?
Liêm bò lên trên giường, ngồi xuống bên cạnh, dựa lại rất gần, rất gần, đang muốn thò tay ra sợ sờ cái bụng ấm ấm mềm mềm kia thì bị Nhạc Tử Mặc đẩy ra.
"Tiểu Mặc, em cho tôi sờ một chút đi, bên trong có trứng…"
Nhạc Tử Mặc có chút tức giận, cậu cũng chẳng biết là vì sao nữa, cứ bị một tên đàn ông dính lấy như thế, mà nguyên nhân lại còn do trong bụng mình tự dưng lòi thêm ra một quả trứng nữa chứ.
"Bỏ cái tay của anh ra! Sao hả, anh cho rằng cứ sờ sờ như thế thì có thể lấy ra được à" – Giọng điệu Nhạc Tử Mặc đầy châm chọc.
"Nhưng mà…" – Liêm rụt rè thò tay tới, tràn đầy do dự và không cam lòng, y cảm nhận được khi thị quân biết được có trứng thì không hề vui vẻ như mình.
Quả thực là sầu chết trùng mà.
Đã vậy tính tình lại còn kém hơn trước rất nhiều, ngữ khí bén nhọn, dường như còn ngạo kiều hơn rất nhiều…
Trước kia Liêm cũng nghe không ít trùng nhân kể rằng khi bạn đời nhà họ có thai, nguyên cả đám bọn họ đều phải chịu khổ, ai cũng bảo rằng bạn đời của họ không còn ngoan nữa, cậy được sủng mà kiêu, còn cưỡi lên đầu lên cổ họ, vênh mặt hất hàm, bắt bọn họ làm trâu làm ngựa, khổ không nói nổi.
Nhưng mỗi khi nghĩ tới lúc đó thì lại cảm thấy vô cùng cam tâm tình nguyện, trong lòng cực kỳ ngọt ngào mà đem toàn bộ những yêu cầu vô lý của bạn đời mình hoàn thành hết.
Rõ ràng ngoài miệng thì hết chán ghét rồi lại chê bai, nhưng hành động thì lại hoàn toàn ngược lại, hiệu suất làm việc còn nhanh gấp mấy lần bình thường, đúng là quá mức mất mặt trùng nhân.
Ngày nào cũng kêu khổ, vì bạn đời mà làm cả đống chuyện vô sỉ, đáng xấu hổ, cực kỳ không có trùng đức, thế mà lại còn hận không thể để toàn bộ trùng nhân đều biết vào giờ phút này bọn họ đang bị bạn đời ngược đãi!
Đã thế, sau khi giả vờ giả vịt một hồi, trước khi đi còn cực kỳ đắc ý kiêu ngạo ném ra một câu: Đâu còn cách nào khác, bạn đời nhà tôi đang có trứng mà, cũng đều tại tôi, chiều quá thành hư rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!