Chương 40: (Vô Đề)

Thế nhưng những vết thương dữ tợn kia lại không có máu giống nhân loại.

Nhạc Tử Mặc không biết những vết thương trên thân thể ấy có khiến Liêm cảm thấy đau đớn như nhân loại hay không, có để lại sẹo hay không, nhưng chỉ mới nhìn những vết thương kinh khủng ấy thôi đã cảm thấy sợ hãi.

Mang theo một phần tâm tình khó hiểu, Nhạc Tử Mặc giống như bị ma xui quỷ khiến, chẳng biết từ lúc nào đã đưa tay ra.

Xốc lên góc áo đã bị rách của Liêm, nhìn thấy một vết thương sâu đến tận xương còn chưa khép lại, da thịt lẫn lộn, trên miệng vết thương chảy ra một loại chất lỏng màu nâu trong suốt, dùng đầu ngón tay chạm vào một chút chỉ cảm thấy dinh dính.

Chẳng lẽ đây chính là máu của trùng nhân?

Nhạc Tử Mặc đoán vậy.

Liêm vốn đang ngủ say đột nhiên mở to mắt, thân thủ nhanh nhẹn giống như chớp bắt lấy tay Nhạc Tử Mặc đè xuống giường, khóa cổ, vừa cảnh giác vừa đề phòng dò xét xung quanh.

Khi nhìn thấy ánh mắt kinh ngạc của Nhạc Tử Mặc, Liêm sững sờ, ngượng ngùng buông tay, hơi không biết phải làm sao mà lùi lại vài bước, hung quang trong mắt lập tức tiêu tán.

Nhạc Tử Mặc sờ sờ cái cổ phát đau, vừa nãy chỉ cần Liêm hơi dùng sức thêm một chút là cổ của cậu đã bị bẻ gãy rồi.

Từ khi Liêm ra tay cho đến khi dừng lại, tính ra chỉ khoảng một hai giây, thế mà cậu lại cảm giác như mình đã đi du lịch một vòng quỷ môn quan.

"Khụ khụ, sao anh phản ứng mạnh quá vậy." – Chỉ mới ngứa tay một chút mà suýt nữa đã mất cả mạng, xem ra về sau không thể tò mò như thế nữa.

"Suýt chút nữa là tôi bị anh bóp chết rồi, mấy thị quân của anh trước kia cũng bị đối xử như vậy sao?" – Nhạc Tử Mặc vuốt cổ, trong nháy mắt, chút đồng tình kia của cậu đều đem vứt cho chó ăn hết.

"Không, không có, tôi, tôi, tôi cho rằng em, em muốn giết, giết tôi…" – Vừa mới căng thẳng lên một cái là bao nhiêu khí chất lạnh lùng vẫn luôn ngụy trang trong nháy mắt đều bay đi sạch.

Nghe thấy Nhạc Tử Mặc châm chọc khiêu khích, trong lòng Liêm cảm thấy hơi không thoải mái, y muốn giải thích với thị quân của mình, thế nhưng vừa căng thẳng một cái là lại bắt đầu cà lăm.

"Tôi, tôi, tôi không muốn, muốn, muốn bóp, bóp, bóp chết em!" – Hơn nửa ngày mới nói xong hai câu, bấy giờ Liêm mới thở phào một hơi, nhưng khi trông thấy ánh mắt ngạc nhiên kia của thị quân, trong nháy mắt y liền ngộ ra.

Liêm thu lại biểu tình, mím môi, lại bày ra vẻ mặt cực kỳ lạnh lùng lãnh khốc như băng sơn.

Chẳng biết ra làm sao tự nhiên bị bóp cổ một cái sợ đến chết khiếp, là người thì ai cũng sẽ khó chịu trong lòng, đã thế lại còn do bạn cùng giường làm ra, vốn còn đang bực mình, nhưng khi nghe người đàn ông có khuôn mặt lạnh như núi băng, ra vẻ tàn bạo này chỉ vì nói mấy câu giải thích là không cố ý mà đã phải hao hết toàn bộ khí lực, nói xong còn bày ra biểu cảm hài lòng vì rốt cuộc cũng thành công lại khiến Nhạc Tử Mặc cảm thấy buồn cười.

Nhạc Tử Mặc chỉ tay, dở khóc dở cười cứ như lên cơn động kinh, giống như phát hiện ra châu lục mới, kinh ngạc hỏi: "Anh bị cà lăm hả?"

Liêm mím môi thật chặt, biểu cảm cực kỳ lạnh, đối mắt với câu hỏi tràn đầy vẻ trêu ghẹo của thị quân, đột nhiên hơi không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Ngủ ở chỗ này của thị quân vốn chỉ là do tâm huyết dâng trào, thứ nhất là vì quá mệt mỏi, thứ hai là muốn ở chung với thị quân nhiều hơn một chút, thế nhưng bây giờ y lại muốn rời đi.

Qua một lúc lâu Liêm mới nặn ra một chứ: "…Phải."

Nhạc Tử Mặc cười một hồi, còn đang muốn chọc ghẹo đối phương thì lại trông thấy cái bộ dáng cố làm ra vẻ nghiêm túc kia của Liêm, cảm giác như mình đang bắt nạt y khiến y khó xử vậy, thế là, Nhạc Tử Mặc bèn từ bỏ ý định đó, cậu cố nén cười nói: "Thực ra thì cà lăm cũng không sao hết, với lại bình thường lúc anh nói chuyện với tôi cũng không bị cà lăm, chắc là không có vấn đề gì lớn đâu, nói nhiều hơn, giao tiếp nhiều hơn là sẽ không sao."

Mặt Liêm còn căng thẳng hơn gấp mấy lần, yên lặng gật gật đầu, thực ra lúc y cùng những trùng nhân khác nói chuyện chưa từng cà lăm, chỉ khi nói chuyện với nhân loại mới cuống lên mà lộ ra.

"Mỗi lần căng thẳng sẽ cà lăm." – Liêm buồn buồn nói.

Trước kia nếu như gặp phải chuyện cực kỳ tức giận thì sẽ xoắn xuýt hết cả lên, cả nửa ngày cũng không nói xong được một câu, chờ đến khi y giải thích được thì người đối diện đã đi mất tăm rồi.

Nhạc Tử Mặc khuyên nói: "Vậy thì không sao, anh không phải bị nói lắp bẩm sinh, sau này nói nhiều hơn thì sẽ hết thôi.

Trước kia tôi cũng như thế, cứ căng thẳng lên cái là cà lăm luôn, sau này mạnh dạn hơn thì không còn bị loại bệnh như này nữa."

Liêm yên lặng lắng nghe, cảm thấy thị quân nói cực kỳ có lý, cũng may là thị quân không cười nhạo châm chọc y nếu không chắc là y chẳng ở lại đây thêm nổi khắc nào nữa.

Chẳng biết có phải vì bị Nhạc Tử Mặc phát hiện ra bí mật hay không mà Liêm, tuy rằng ngồi đối diện với y lại cảm thấy rất không được tự nhiên, vô cùng câu nệ khiến cho Nhạc Tử Mặc rất buồn bực.

Tính ra thì người phải câu nệ là cậu mới đúng chứ, đối phương là một trùng nhân cấp cao mà lại cứ như thế đúng là làm cậu chịu không nổi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!