Chương 38: (Vô Đề)

Không, không thể nào!

Sao hắn có thể biết được suy nghĩ trong lòng mình chứ, Tô nắm chặt tay, hoảng sợ bất an.

Arnold từ trên cao nhìn xuống, ánh mắt xem thường kia khiến Tô có cảm giác mình chẳng còn chỗ dung thân nữa, tất cả bí mật trong nội tâm đều bị phơi bày trước mắt mọi người.

Tàn khốc như vậy, máu tanh như vậy.

Tô lắp bắp, giải thích: "Ngài, ngài đang nói gì vậy, nghe ngài nói mà em chẳng hiểu gì cả, ha ha…" – Nó tránh khỏi tầm mắt sắc bén của Arnold, xê dịch đến gần Đồng.

Đúng là một tên tiện nhân!

Không những là một tên thú cưng mà còn là một tên thọt thế mà còn tự cho mình là thượng đẳng, chẳng qua cũng chỉ dám phát uy với những người yếu thế như bọn nó mà thôi.

Đồng mím môi, lạnh lùng liếc mắt nhìn Tô một cái, không hề hé răng.

"Hừ! Cũng ghê gớm đấy, mày nên cảm thấy may mắn vì không phải là người của tao, nếu không, tao chẳng thiếu thủ đoạn để khiến mày sống không bằng chết đâu!" – Arnold cười lạnh một tiếng, thu hồi tầm mắt đặt trên người Tô.

Hắn vốn tưởng đám trẻ con ở nơi này đã được dạy dỗ, ít nhất thì cũng có chút đầu óc, kết quả vẫn là loại tính cách kia.

Những người đó thật sự muốn làm việc lớn mà lại có loại tính tình này, chẳng trách chết hết đám này đến đám khác.

"Loại người này giữ lại bên người làm gì? Ngại tính mạng mình không đủ dài sao?" – Vừa thấy mặt, Arnold đã không chút khách khí mà châm chọc.

"Nếu như thiếu người hầu hạ thì có thể đi mua hai đứa khác về, loại người không biết an phận ngày nào cũng như tên hề nhảy nhót trước mắt này còn giữ, tấm lòng cậu cũng bao dung quá nhỉ." – Giọng điệu của Arnold vẫn sắc bén như vậy.

Sắc mặt Tô trắng bệch, cắn môi, lần này thì thực sự sợ hãi.

Người đàn ông mới gặp lần đầu tiên này đã vạch trần trò khôn vặt của nó, lại còn đối đãi với nó gay gắt như vậy.

Lòng Tô nóng như lửa đốt đem tầm mắt dừng trên người Nhạc Tử Mặc, vạn phần khát cầu cậu, cầu mong cậu đừng tin lời mê hoặc của người khác mà mang lòng đề phòng với bọn nó.

Nhạc Tử Mặc liếc mắt nhìn Tô, rồi lại nhìn Đồng một cái, cười hai tiếng: "Bọn nó còn nhỏ, chẳng gây ra nổi chuyện gì lớn, tôi còn muốn bồi dưỡng bọn nó mà."

Khóe miệng Arnold run rẩy, khinh bỉ nhìn Nhạc Tử Mặc như nhìn một kẻ hết thuốc chữa: "Một ngày nào đó trong tương lai, khi cậu được tôi cứu, cậu sẽ cảm thấy cậu ngu hết mức! Loại bạch nhãn lang nuôi đến mấy cũng không thân này, còn bồi dưỡng á?!"

Đúng là động kinh rồi mới đi nói lý lẽ với loại người ngu ngốc này.

Arnold chuẩn bị xoay người rời đi, hắn chẳng muốn ở cùng cái loại người đầu óc có vấn đề này thêm chút nào.

Miễn cho bị lây bệnh.

Nhạc Tử Mặc nhìn ra sự khinh bỉ của Arnold, bình tĩnh tự nhiên nói: "Tôi đang chuẩn bị khai hoang một ít đất để trồng vài thứ, đang là lúc cần đến người." – Hệ thống kiên quyết nói nó là hệ thống chủng điền, hơn nữa còn bắt ký chủ phải chấp hành, nếu không chấp hành theo thì từ người khác nhặt xà bông sẽ biến thành hắn nhặt xà bông.

"Trồng trọt?" – Lừa quỷ à, đã ở cái niên đại này rồi, ngay cả chuyên gia còn chẳng biết trồng trọt nữa là.

Sau ba ngàn năm, tuy rằng nhân loại vẫn dùng gạo và lúa mì làm thức ăn chính giống như trước đây, nhưng những thứ đó đã trở thành loại thành phẩm không cần đất cũng có thể trồng được, thậm chí còn được gây giống trong các loại môi trường nuôi cấy hoặc dùng dây truyền sản xuất bằng máy móc tạo ra, phần lớn nhân loại còn chẳng biết những thứ mình ăn đó làm sao mà mọc lên được, thế mà người trước mắt này lại có suy nghĩ muốn trồng trọt?!

Arnold hoài nghi, đầu óc Nhạc Tử Mặc có vấn đề rồi.

"Trồng trọt?" – Nhân công có thể trồng trọt sớm đã rời khỏi vũ đài lịch sử từ rất nhiều năm về trước rồi, sau này, những việc nhà nông nặng nhọc đó, cho dù có cho nhiều trợ cấp đến mức nào đi chăng nữa cũng không có ai muốn cong lưng xuống làm, phải bán mặt cho đất bán lưng cho trời, lại còn phải chịu đựng mùi tanh hôi của bùn.

Đã vài trăm năm nay việc nhà nông đã không còn xuất hiện nữa, hiện tại có một người sống sờ sờ đứng ra nói muốn đi cuốc đất trồng trọt, quả thực chính là người mê nói mộng, bàn chuyện viễn vông.

Chuyện này nếu nói với người ngoài, có lẽ bọn họ đều sẽ cho rằng Nhạc Tử Mặc điên mất rồi.

Cậu biết làm sao?

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!