Chương 34: (Vô Đề)

Giữa lông mày Arnold có chút u ám, nhếch môi, giả bộ như lơ đãng mà tránh đi ánh mắt của A Lực.

"…"

Khuôn mặt bánh bao của A Lực phồng phồng, đôi mắt tròn đỏ như thỏ, nước mắt lưng tròng, hai tay run rẩy ôm lấy Arnold tâm đã treo giữa trời: "Hu hu, thật xin lỗi, đều do tôi không tốt, khi nãy lúc em bị ngã tôi hẳn phải ôm em lên mới đúng, đều tại tôi, đều là tại tôi…"

"Hu hu, tôi sẽ không như thế nữa đâu, thật xin lỗi, thật xin lỗi…"

Arnold không khỏi thở phào một hơi, gặp phải một trùng nhân có tính cách mềm yếu như thế, chẳng biết là phúc hay họa nữa.

"…Chúng ta quay về trước đi.

" – Ít nhất, từ giây phút này, Arnold biết được hắn sẽ không bị vứt bỏ.

Chỉ có chút xíu lo lắng duy nhất đó chính là, người đàn ông tương lai của hắn này, về phương diện tính cách… thật khiến người đáng lo.

Tính cách quá mức mềm yếu rồi!!!

A Lực lau lau nước mắt, đỡ nữ vương đại nhân nhà mình lên xe.

"Arnold, có phải em rất đau không? Em yên tâm, ở chỗ thị quân đại nhân của chúng ta có một bác sĩ rất lợi hại, về đến nơi tôi sẽ mượn hắn tới khám chân cho em."

Ở xa xa, trong khu vực dân cư, sâu rau xanh đang giúp đỡ nhóm lửa nướng thịt hắt hơi một cái.

Sâu rau xanh sờ sờ đầu, cứ cảm thấy có chuyện không tốt nào đó sắp xảy ra.

Cứ cảm thấy có trùng nhân muốn hại hắn!

Nhất định nguyên nhân là do hắn đã đạt được sự tín nhiệm của quân thượng, cho nên có trùng nhân lòng dạ hẹp hòi ghen ghét với hắn!

Thật là không biết xấu hổ!

Sau khi Liêm đem mấy trăm cân thịt bò nửa sống trở về, trước tiên muốn đem thứ mà mình cho rằng là thị quân thích ăn hiến cho cậu, để Nhạc Tử Mặc cảm động~

(* "▽ "*)

Vẻ mặt Liêm vẫn lạnh như cũ, tỏ vẻ nghiêm trang, bộ dáng người sống chớ lại gần, trong lòng thì lại có chút nhộn nhạo kích động.

Có thể chuẩn bị đồ ăn cho thị quân hình như chính là một chuyện vô cùng vui vẻ nhỉ.

Nhưng khi y đi vào phòng ngủ của thị quân, đột nhiên nghĩ ra, hình như nhân loại không ăn thịt sống.

Liêm tranh thủ thời gian, cụp đuôi, lặng lẽ rời đi.

"…Thứ bên trong cái bọc kia của anh là cái gì vậy?" – Nhạc Tử Mặc không nhận ra là Liêm, cậu ở trong phòng ngủ không có việc gì để làm, đang bực bội thì nghe thấy bên ngoài có tiếng động bèn chạy ra nhìn xem, vừa ra đã thấy một trùng nhân đang vác một cái bọc thật lớn, nhẹ tay nhẹ chân lén lén lút lút.

Trong lòng Nhạc Tử Mặc buồn cười, thì ra dị tộc cũng có ăn trộm.

Tên ăn trộm dị tộc kia nghe thấy tiếng thét hỏi của Nhạc Tử Mặc, đứng lại, cứng ngắc xoay người, biểu tình lạnh lùng.

Nhạc Tử Mặc: "…"

Anh đang đùa tôi đấy à, đây là địa bàn của anh, anh lén lén lút lút cho ai nhìn đấy?

Thế là, suốt hai phút sau đó, hai cái người này cứ một mực im lặng như vậy, một người thì giả bộ bình tĩnh đối mặt, Nhạc Tử Mặc thì cảm thấy mình sắp mắc phải chứng hoảng sợ lúng túng mất.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!